Đông Lâm Quận Vương phủ. Bên trong Phủ đệ vẫn ca múa mừng cảnh thái bình, trong đại sảnh, Lưu Trăn tựa vào trên đùi một mỹ nữ, một bên phẩm rượu ngon, thỉnh thoảng lại giở trò, làm mỹ nữ kia cười duyên không dứt, giữa đại sảnh, hơn hai mươi ca cơ thân bại lộ, vóc người bốc lửa nhanh nhẹn nhảy múa, cặp mông nhũ sóng, làm cả đại sảnh tràn đầy dâm khí.
- Không biết phụ vương đem người Diệp gia bảo làm thành thế nào.
Lưu Trăn thầm nghĩ, hắn ước gì Lưu Huân vẫn sống ở bên Diệp gia bảo kia không trở lại, như vậy cả Quận Vương phủ là do hắn định đoạt, nhớ tới tư vị mấy cái tiểu thiếp của phụ thân, Lưu Trăn không khỏi trong lòng phanh nhảy, loại chuyện tình xúc phạm cấm kỵ này, hắn cũng không là lần đầu tiên làm.
- Người Diệp gia bảo tự tìm đường chết, nghe nói Diệp Thần kia đã chết ở trong Hạ Địa Quỳnh Lâu, thật là tiện nghi hắn! Không biết hai vị tiểu mỹ nữ của Diệp gia bảo như thế nào, sách sách, đáng tiếc.
Lưu Trăn ngửa đầu uống một chén rượu ngon, đang lúc hắn say mê tửu sắc, một thân ảnh nhanh như Thiểm Điện bay vụt mà đến, cầm lên cổ Lưu Trăn, oanh một tiếng, khắc ở trên mặt tường phía sau.
- Người đâu, có thích khách!
Lưu Trăn thoáng cái thanh tỉnh, mở ra ánh mắt say lờ đờ mông lung, cả người một trận đau nhức đánh tới, thấy mặt Diệp Thần, trong lòng ngẩn ra, hoảng sợ thất thanh:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


