Hành sự ngang ngược, đến Ninh Thành rồi, ngược lại trở nên trầm ổn.
“Hai năm nữa tình hình ổn định lại, anh đưa Tống Thanh Thanh về thủ đô, cô chú Phó có thể chấp nhận được không?”
Trước kia Phó Thành suýt chút nữa có một vị hôn thê.
Mấy nhà trong khu nhà, gia thế tương đương, biết gốc biết rễ.
Thế hệ trước càng là anh em tốt cùng nhau giết địch trên chiến trường trở về, tình cảm không tầm thường.
Mấy năm trước, do tình hình không rõ ràng.
Chú Phó mới đưa Phó Thành đến Ninh Thành, ai biết anh không nói không rằng liền cưới một cô gái quê mùa, không đọc sách gì, bình hoa rỗng tuếch.
Phó Thành nói: “Báo cáo kết hôn của tôi đều được phê duyệt, tổ chức đều đồng ý, bọn họ có gì không thể chấp nhận.”
Lục Trầm Uyên nhướng mày: “Cũng đúng.”
Anh ấy tiếp tục nói: “Nghe nói chú Phó và anh trai anh sắp khôi phục chức vị, cách lúc anh được điều về thủ đô cũng không xa, chúng ta đều phải sớm chuẩn bị.”
Sắc mặt Phó Thành lạnh lùng, qua một lúc, anh nói: “Hai năm nay vẫn là không thái bình, cậu cẩn thận một chút.”
“Biết rồi.”
Bên này Tống Thanh Thanh dắt con về nhà.
Hàng xóm xung quanh nhìn thấy đều cảm thấy kỳ lạ.
Cô vợ trong nhà Đoàn trưởng Phó này, nổi tiếng là bà vợ lười biếng.
Chỉ lo chăm chút cho bản thân mình xinh đẹp.
Con lại chưa bao giờ quan tâm con cái và chồng.
Đừng nói đưa đón con đi học, cho dù là bảo cô rửa hộp cơm, cô cũng không muốn.
Nhà ai ngày nào cũng ăn nhà ăn tập thể? Cũng chỉ có nhà Đoàn trưởng Phó.
Chẳng qua nhìn cô đón con trở về, chuyện trước kia cô chạy theo người ta, chắc là giả rồi.
Thật sự chạy theo người đàn ông khác.
Đoàn trưởng Phó còn có thể nhịn được cơn giận này? Cung phụng cô ăn ngon mặc đẹp?
Thức ăn và thịt, đều không dễ mua.
Tống Thanh Thanh tiện thể còn mua cho con trai một cái cặp sách mới.
Ở chung lâu như vậy.
Bọn họ còn không biết Tống Thanh Thanh biết nấu cơm!
Mặt trời mọc đằng tây rồi.
“Thanh Thanh, buổi chiều có người đến nhà cô, cha mẹ cô đợi cô một lúc rồi, cô mau về đi.”
Tống Thanh Thanh nghe thấy lời này, nụ cười trên khóe miệng từ từ hạ xuống.
Không cần nghĩ cũng biết cha mẹ là đến đòi tiền.
Tống Thanh Thanh thở dài, trong lòng khó chịu.
Vừa đến cửa nhà, trên mặt mẹ Tống Thanh Thanh treo hai hàng nước mắt: “Tiểu Ninh nói Đoàn trưởng Phó bây giờ tiền cũng không cho con, phiếu cũng không cho con, cuộc đời này con làm sao có thể sống với cậu ta?! Không có ai bắt nạt người ta như vậy!”
Lời này nghe qua hình như là vì cômaf suy nghĩ.
Nếu là Tống Thanh Thanh trước kia nhất định phải đứng cùng một chiến tuyến với mẹ cô, lên án Phó Thành thật mạnh mẽ, nhưng bây giờ cô biết cha mẹ cô chính là vì muốn tiền, muốn phiếu.
Căn bản không phải lo lắng cô con gái này sống có tốt hay không.
Cô không thể ngốc nghếch như vậy nữa, sẽ không đem tiền và phiếu tiết kiệm được đều cho bọn họ.
Trong giấc mơ, không lâu sau khi cô và Phó Thành ly hôn.
Đôi cha mẹ này của cô còn mặt dày giới thiệu em gái nhỏ của cô cho Phó Thành, nói với Phó Thành: “Nó hiểu chuyện hơn chị nó nhiều, tâm địa lương thiện, tay chân nhanh nhẹn, làm người cũng trung thực, là người có thể sống qua ngày, cậu cưới nó vào cửa chính là cưới một phúc tinh đấy.”
Tống Thanh Thanh trước kia đối với cha mẹ, có cái gì liền cho cái đó.
Còn vô cùng nghe lời bọn họ.
Lúc nhỏ bị vặn lỗ tai dạy dỗ nhiều, trước mặt cha mẹ chính là tính cách nhẫn nhục chịu đựng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


