Nguyễn Đại Giang giận tím mặt, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Năm vạn tệ, đó là số tiền ông ta mở quán mì cả đời cũng chẳng kiếm nổi!
Ông ta đã mong mỏi bao nhiêu năm mới có được một cơ hội thay đổi vận mệnh như thế này, giờ nói mất là mất ngay, làm sao ông ta chịu bỏ qua chứ!
Nói thật lòng, Nguyễn Đại Giang khi nổi giận trông khá đáng sợ. Nguyễn Khinh Khinh cố gắng khắc phục nỗi sợ hãi trong lòng, dùng lý lẽ để tranh luận.
"Bác cả, mua bán suất vào đại học là phạm pháp, một khi bị truy cứu, cả cháu và chị Tú Tú đều phải chịu trách nhiệm hình sự, phải ngồi tù đấy."
"Đúng vậy, anh à, trước đó em không biết chuyện này phạm pháp. Anh xem, chúng ta không thể nào đẩy bọn trẻ vào hố lửa được, đúng không?"
Tuy trong lòng Nguyễn Đại Hải cảm thấy có lỗi, nhưng ông kiên quyết không làm chuyện phạm pháp, đây là giới hạn của ông.
Nguyễn Đại Giang cuống lên: "Ai nói thế? Ai bảo là phạm pháp? Biết bao nhiêu người mạo danh đi học đại học, sao người khác lại không bị làm sao chứ? Đại Hải, anh đọc sách nhiều hơn chú, chú đừng hòng lừa anh!"
"Căn cứ theo quy định tại Điều 280 của Bộ luật Hình sự, hành vi trộm cắp, mạo danh thân phận người khác, thay thế người khác để đạt được tư cách nhập học giáo dục đại học sẽ bị phạt tù có thời hạn dưới ba năm. Người tổ chức, xúi giục người khác thực hiện hành vi này sẽ bị phạt nặng theo quy định."
"Bác cả, nếu cháu thực sự mạo danh chị họ để đi học trường đại học này, không chỉ cháu phải ngồi tù mà bác và chị Tú Tú cũng không thoát khỏi trách nhiệm đâu!"
Nguyễn Khinh Khinh nói năng dõng dạc, lời lẽ đanh thép, khiến Nguyễn Đại Giang nhất thời cũng bị dọa sợ. Nhưng cứ nghĩ đến năm vạn tệ sắp vào tay lại bay mất, trong lòng ông ta lại đau như bị dao cắt.
Ông ta bèn khuyên Nguyễn Khinh Khinh: "Khinh Khinh à, cháu biết con của ông
Nguyễn Đại Hải gật đầu phụ họa.
Thái độ của hai bố con rất kiên quyết, Nguyễn Đại Giang dù không cam lòng đến đâu cũng đành hậm hực bỏ về.
Lúc bước ra khỏi cửa, Nguyễn Đại Giang vẫn chưa từ bỏ ý định, mà còn quay đầu lại hỏi dồn Nguyễn Đại Hải: "Đại Hải, chú có muốn suy nghĩ thêm không?"
"Anh à, thật sự không được đâu. Chúng ta không thể phạm pháp được, đúng không? Ngồi tù đấy, chuyện đó không phải đùa đâu."
Haiz.
Nguyễn Đại Giang rầu rĩ rời đi, còn Nguyễn Khinh Khinh lại cười tươi như hoa.
Cô thành công rồi!
Cô đã thay đổi được nút thắt quan trọng gây nên bi kịch của kiếp trước, bố cô sẽ không chết nữa.
Nguyễn Đại Hải đóng cửa lại, quay đầu thấy con gái ngồi trên ghế sô pha cười ngây ngô không ngừng, ông cũng không nhịn được mà cười theo.
"Khinh Khinh, con đợi chút nhé, bố rán lại bánh hành cho con."
Tâm trạng Nguyễn Khinh Khinh rất tốt, cô kéo tay Nguyễn Đại Hải: "Bố, đừng làm nữa, chúng ta ra ngoài ăn đi. Con muốn ăn mì Đảm Đảm ở nhà bà Bảy Trương."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
