“Con thi không dễ, ba thì dễ sao? Một mình ba vừa làm cha vừa làm mẹ, còn phải điều hành xưởng may, ba có ba đầu sáu tay đâu. Bác trai bác gái thì khỏe mạnh, quán mì nhỏ của họ cũng kiếm ra tiền. Ông bà nội thì lấy tiền ba đưa, quay lại bù đắp cho họ. Mấy năm nay họ hưởng không ít lợi từ ba đâu.”
Nguyễn Đại Hải cười hiền lành:
“Ba cho ông bà tiền là để làm tròn chữ hiếu, tròn nghĩa làm con. Còn tiền đó họ dùng thế nào thì là chuyện của họ. Ba sống cả đời, chỉ mong không thẹn với lương tâm.”
Nguyễn Khinh Khinh ngẩng đầu nhìn trời, nghiêng bốn mươi lăm độ, trong lòng thở dài khó hiểu.
Người hiền lành như ba cô, rốt cuộc là làm sao trở thành ông chủ được vậy?
Bên phía Nguyễn Đại Giang, thì cả nhà cũng đang bàn chuyện năm vạn tệ.
“Đại Giang à, sáng mai ông đến tìm Đại Hải, bảo ông ấy đưa trước một vạn. Chúng ta phải đóng tiền thuê mặt bằng quán mì đã, còn lại thì đi mua cái xe ba bánh.”
“Có cái xe ba bánh rồi thì sau này ra chợ mua mì mua rau cũng tiện hơn.”
Vừa nói đến dự tính sau này, Lưu Quế Lan đã không giấu nổi vẻ hớn hở trên gương mặt.
Nguyễn Tú Tú ngẩng đầu khỏi bát cơm, lạnh lùng lên tiếng:
“Suất học đại học đó là của con, tiền bán phải chia cho con một nửa.”
Nét vui trên mặt Lưu Quế Lan lập tức biến mất, trừng mắt quát:
“Con ăn nhiều quá nên đầu óc hỏng rồi hả? Nói mớ gì đấy?”
Nguyễn Tú Tú cắn nhẹ môi, gương mặt tràn đầy uất ức và bất mãn:
“Suất học đó là con thi cực khổ mới đỗ, bây giờ lại phải bán đi, chẳng khác nào bán tương lai của con. Tại sao lại không cho con một đồng nào?”
“Dựa vào cái gì à? Dựa vào việc ông đây là cha mày! Ông nuôi mày hai chục năm, bỏ biết bao nhiêu tiền cho mày ăn học cái đống sách vở vô dụng đó, giờ là lúc mày phải báo đáp ông!”
Bị Nguyễn Đại Giang mắng xối xả một trận, nhưng Nguyễn Tú Tú cũng không chịu khuất phục. Cô ta ưỡn cổ, mặt mày đầy ngang ngạnh.
“Dù sao thì con cũng phải được chia tiền, nếu không con không bán giấy báo trúng tuyển nữa, con tự đi học!”
Nguyễn Đại Giang là trụ cột trong nhà, xưa nay nói một là một, thấy con gái dám cãi lại thì ông ta lập tức đứng bật dậy tát cho một cái.
“Còn dám ăn nói với ông thế hả? Cho mày ba phần mặt mày lại muốn mở xưởng nhuộm à? Tưởng ông không dám dạy mày chắc?”
Nguyễn Tú Tú ôm mặt rồi uất nghẹn chạy vọt ra ngoài. Cũng chẳng buồn ăn nữa, quăng luôn đôi đũa.
“Ông đánh nó làm gì?” Lưu Quế Lan mặt mày sa sầm, bực bội trách chồng:
“Mai nó còn phải làm ở quán mì, mặt mũi sưng vù ra rồi khách khứa nhìn thấy lại bàn ra tán vào cho xem!”
Lưu Quế Lan nhìn tô thịt kho gần cạn đáy, liền giận đến nghiến răng:
“Mày là quỷ đói đầu thai hả? Cả tô thịt mà bị mày vét sạch sẽ!”
Nguyễn Gia Minh liếm mép, mặt đầy tự nhiên:
“Thì ai bảo mẹ không mua thêm? Có mỗi chút xíu thế này, sao đủ cho mình con ăn.”
“Mày nói dễ thế, mua thịt không tốn tiền chắc?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
