Ông tuy hiền lành thật thà nhưng không ngốc. Những năm qua ông dốc hết ruột gan giúp đỡ gia đình Nguyễn Đại Giang mà không cầu báo đáp, đổi lại chỉ là một kết quả như thế này.
Nuôi con chó nó còn biết vẫy đuôi, Nguyễn Đại Giang lại hoàn toàn không coi con gái ông ra gì, ông làm sao có thể không đau lòng cho được. Tiếng khóc của Nguyễn Khinh Khinh rất nhanh đã thu hút các công nhân của xưởng may.
"Khinh Khinh, sao lại khóc thế này?"
"Ôi chao, mặt làm sao thế kia, sưng vù lên rồi? Ai đánh vậy, Khinh Khinh ngoan ngoãn thế này mà cũng nỡ ra tay, lòng dạ đen tối quá."
Nguyễn Khinh Khinh từ nhỏ đã mất mẹ, dáng vẻ lại mềm mại đáng yêu nên rất được lòng các nữ công nhân trong xưởng may. Thấy cô khóc thương tâm như vậy, ai nấy đều chạy vào dỗ dành.
Nghe công nhân mắng mình lòng dạ đen tối, Lý Ngọc Liên chẳng những không chột dạ mà còn hung thần ác sát chửi đổng lên.
"Bà đây đánh đấy, thì làm sao? Liên quan chó gì đến chúng mày, từng đứa ăn no rửng mỡ không có việc gì làm à? Cút hết cho bà!"
Mấy công nhân bị chửi đến mức không dám lên tiếng, nhưng cũng có một hai người không sợ Lý Ngọc Liên.
"Bác Lý, có chuyện gì thì từ từ nói, động thủ cũng đâu giải quyết được vấn đề."
"Những năm nay Đại Hải vừa làm cha vừa làm mẹ, nuôi đứa con gái đâu có dễ dàng gì, các người làm bề trên cũng nên thông cảm một chút."
Nguyễn Tú Tú vội vàng đi khuyên Lý Ngọc Liên, Nguyễn Đại Giang và trưởng thôn cũng hùa vào khuyên can, nhưng căn bản không khuyên nổi. Cuối cùng, phải đợi đến khi Lý Ngọc Liên tự mình chửi mệt rồi mới chịu im miệng.
Dù vậy, bà ta vẫn không cam lòng mà chửi với theo mấy nữ công nhân: "Chẳng qua bây giờ bà đây không còn sức cãi nữa thôi, chứ đổi lại là hai mươi năm trước, bà nhất định phải xử đẹp mấy con mụ ngu ngốc chúng mày."
Mấy nữ công nhân nể mặt Nguyễn Đại Hải nên cũng không tiện chửi quá khó nghe, bèn chĩa mũi dùi vào Nguyễn Đại Giang.
Đến vay tiền thì cứ vay, lại còn dẫn theo bà mẹ đanh đá thế này, rồi gọi cả trưởng thôn đến. Lại còn động thủ với con gái nhà người ta, rõ ràng là ức hiếp người hiền lành mà.
"Đại Giang, những năm nay Đại Hải bỏ tiền bỏ sức giúp các người đứng vững chân ở thành phố, anh dẫn người đến gây chuyện như vậy, không thấy thẹn với lòng à?"
"Con Tú Tú nhà anh từ nhỏ đến lớn toàn mặc đồ thừa của Khinh Khinh, ít nhất cũng tiết kiệm cho anh cả mấy trăm đồng tiền chi tiêu. Anh làm bác cả, không nói đến chuyện coi cháu gái như con đẻ, thì cũng không nên trơ mắt nhìn nó bị đánh mà không quan tâm chứ."
Nguyễn Đại Giang bị nói cho á khẩu không trả lời được, vẻ mặt đầy xấu hổ, còn Nguyễn Tú Tú thì đỏ bừng mặt, hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


