Áo sơ mi vải xoa và giày da đều là đồ Nguyễn Khinh Khinh thải ra cho cô ta, còn quần ống loe là mượn của bạn. Dựa vào bộ cánh này, cô ta về làng đã thu hoạch được vô số ánh mắt ngưỡng mộ.
Những cô gái cùng trang lứa vây quanh cô ta như chúng sao vây lấy trăng, ngưỡng mộ cách ăn mặc của cô ta, ghen tị vì cô ta thi đậu đại học, sau này có thể ăn lương nhà nước, gả vào thành phố hưởng phúc không hết.
Lòng hư vinh của cô ta được thỏa mãn chưa từng thấy.
Ánh mắt của Nguyễn Tú Tú quá trắng trợn và gay gắt, Nguyễn Khinh Khinh đương nhiên nhận ra, nhưng cô không định để ý tới. Thế nhưng, Nguyễn Tú Tú lại cứ sán đến như miếng cao dán.
"Khinh Khinh, em mua váy mới bao giờ thế, đẹp thật đấy."
"Liên quan quái gì đến chị."
Sự lạnh nhạt của Nguyễn Khinh Khinh không làm Nguyễn Tú Tú chùn bước.
Nguyễn Khinh Khinh thích làm đẹp, thích được người khác khen ngợi. Nguyễn Tú Tú nắm thóp được điểm này, lúc nào cũng dỗ cho Nguyễn Khinh Khinh vui như mở cờ trong bụng, sau đó hào phóng tặng cho Nguyễn Tú Tú cái này cái kia.
Tuy hôm qua hai chị em có xích mích, nhưng Nguyễn Tú Tú cảm thấy Nguyễn Khinh Khinh là người nhẹ dạ, chỉ cần cô ta nói vài câu ngọt nhạt, Nguyễn Khinh Khinh sẽ tha thứ ngay, lại tiếp tục làm chị em tốt và tặng đồ cho cô ta.
"Khinh Khinh, em vẫn còn giận chị à? Hôm qua chị cũng muốn giúp em lắm chứ, nhưng em biết tính mẹ chị rồi đấy. Nếu chị mà dám giúp em, về nhà bà ấy chắc chắn sẽ xử lý chị. Em đừng giận chị nữa được không?"
Nguyễn Khinh Khinh thừa biết Nguyễn Tú Tú đang có ý đồ gì, cô cười khẩy, giọng không mặn không nhạt: "Tôi đâu có giận chị. Bao giờ chị mới trả đồ lại cho tôi đây? Cái áo sơ mi chị đang mặc trên người cũng là của tôi đấy, cả đôi giày da nữa."
Da mặt Nguyễn Tú Tú có dày đến đâu thì khi bị đòi đồ công khai như vậy cũng không giữ được thể diện, mặt đỏ bừng lên như mông khỉ.
Lý Ngọc Liên thiên vị Nguyễn Tú Tú từ nhỏ, bởi vì Nguyễn Tú Tú do một tay bà ta nuôi lớn. Thêm vào đó, suốt dọc đường lên thành phố, bà ta lại nghe Nguyễn Tú Tú nói xấu Nguyễn Khinh Khinh đủ điều. Bây giờ thấy Nguyễn Khinh Khinh làm Nguyễn Tú Tú mất mặt, bà ta lập tức sưng sỉa mặt mày, bắt đầu bới lông tìm vết.
"Nhìn cái ngữ mày xem mặc cái thứ gì thế này, hở ngực hở đùi, trông chẳng khác nào mấy con điếm bán thân trong lầu xanh! Đồ không biết xấu hổ!"
Lý Ngọc Liên là một bà già nhà quê ít học, tính tình đanh đá, chửi người rất ngoa ngoắt, Nguyễn Khinh Khinh sợ bà ta từ bé.
Lúc này bị bà ta chỉ thẳng mặt mắng là gái lầu xanh, Nguyễn Khinh Khinh tức đến mức đầu óc ong ong, nước mắt lưng tròng, muốn cãi lại mà không biết phải nói thế nào.
Nguyễn Tú Tú nấp một bên cười thầm, trong lòng sảng khoái y như vừa được uống nước ngọt ướp lạnh. Nguyễn Khinh Khinh
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

