"Được rồi được rồi, Khinh Khinh, nước nóng rồi đấy. Bố xuống dưới nhà xem có ai bán găng tay cao su không, lúc tắm con đeo vào, tránh để ngón tay dính nước."
Thấy Nguyễn Đại Hải căn bản không để tâm đến lời mình nói, Nguyễn Khinh Khinh thầm cảm thấy bực bội.
Đợi Nguyễn Đại Hải cầm chìa khóa ra khỏi cửa, cô lật tìm danh bạ điện thoại của ông, gọi một cuộc điện thoại đến nhà kế toán xưởng may Dương Văn Trung.
Ở đầu bên kia, cả nhà Nguyễn Đại Giang vừa mới về đến nhà. Họ ở xa, lại tiếc tiền không dám đi xe buýt cho nên chỉ đành cuốc bộ về nhà.
Vừa vào cửa, Nguyễn Gia Minh đã chiếm ngay chiếc ghế sô pha tre duy nhất trong nhà, cả người nằm ườn ra đó, cầm một cuốn tiểu thuyết Kim Dung lên đọc say sưa.
Lưu Quế Lan ngồi trên ghế gỗ, vừa uống nước vừa than vãn đôi chân đi muốn gãy lìa. Nguyễn Đại Giang tự rót cho mình một chén rượu trắng, nhấm nháp từng ngụm nhỏ đầy vẻ khoái trá.
Nguyễn Tú Tú xách đôi xăng đan vừa cởi ra đi vào căn phòng nhỏ được ngăn bằng tấm rèm vải, tìm nến và thanh sắt, định hàn lại chỗ bị nứt giữa quai giày và đế giày.
"Suốt ngày chỉ biết uống, uống chết ông đi đồ chết giẫm, chuyện tiền nong tính thế nào, ông mở miệng ra nói một câu xem!"
"Làm cái gì mà ầm ĩ thế, ngày mai tôi đến xưởng tìm Giang Đại Hải nói chuyện là được chứ gì."
"Cái con ranh Khinh Khinh kia, không biết có phải uống nhầm thuốc hay không. Tôi đã bảo hôm nay bê cái tivi nhà nó về, kết quả nó cứ khăng khăng chặn cửa không cho vào, nếu không thì tối nay đã có tivi mà xem rồi..."
Nguyễn Gia Minh ngẩng đầu lên: "Chú hai mua tivi mới rồi hả? Bảo chú hai mua thêm cái tủ lạnh mới đi, tiện thể cho nhà mình cái tủ cũ của chú ấy. Trời nóng thế này, có tủ lạnh là ướp được dưa hấu ăn, sướng phải biết."
"Bố, ngày mai bố về quê đón ông bà nội lên đây, cùng đi tìm chú hai. Có ông bà nội ở đó, khoản tiền này chú hai không muốn cho vay cũng buộc phải cho vay thôi."
...
Tiếng chuông điện thoại reo vang làm Nguyễn Khinh Khinh giật mình tỉnh giấc. Đợi đến khi nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh là ở nhà, cô mới thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
"Reng."
Điện thoại vẫn đang reo, cô lau mồ hôi trên trán, xỏ dép lê đi ra nghe máy.
"Khinh Khinh, bác cả của cháu đưa ông bà nội đến xưởng rồi..."
Ở đầu dây bên kia, giọng nói của kế toán Dương Văn Trung làm Nguyễn Khinh Khinh lập tức tỉnh ngủ hẳn. Cô vội vàng thay quần áo, đeo túi xách ra khỏi nhà, gọi một chiếc xe ôm chạy tới xưởng may.
Vừa vào xưởng may, từ bảo vệ đến công nhân đều nhiệt tình chào hỏi Nguyễn Khinh Khinh.
Nguyễn Đại Hải làm người đàng hoàng, không bao giờ cắt xén tiền công, nhờ thế mà Nguyễn Khinh Khinh cũng được thơm lây, rất được công nhân trong xưởng may yêu mến.
Kế toán Dương Văn Trung dẫn cô đến văn phòng của Nguyễn Đại Hải: "Bác cả cháu đã đến từ sáng sớm, còn đưa cả ông bà nội với trưởng thôn tới nữa. Nhìn cái đà này, lần này e là lại muốn vay không ít đâu."
Dương Văn Trung cùng làng với Nguyễn Đại Hải, biết rõ chuyện nhà họ Nguyễn như lòng bàn tay. Ông ấy rất chướng mắt với kiểu người không có bản lĩnh, chỉ biết bóc lột anh em ruột thịt như Nguyễn Đại Giang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)