"Anh cả, anh định mượn..."
"Không có tiền thì đừng học nữa."
Nguyễn Đại Hải không ngờ con gái lại thốt ra một câu như vậy, nhất thời vừa kinh ngạc vừa xấu hổ.
Lưu Quế Lan lập tức nổi đóa: "Khinh Khinh, người lớn đang nói chuyện, chưa tới phần cháu lên tiếng đâu."
Nguyễn Khinh Khinh cười khẩy: "Bác gái, bác mới là người buồn cười đấy, các người mượn tiền nhà cháu, chẳng lẽ cháu không được phép có ý kiến?"
Nói xong, Nguyễn Khinh Khinh cũng không cho hai vợ chồng cơ hội mở miệng, trực tiếp tính sổ.
"Tục ngữ có câu, có vay có trả vay nữa mới không khó. Từ khi chị Tú Tú học tiểu học các người đã đến nhà mượn tiền. Học phí của chị Tú Tú, học phí của Gia Minh, tiền vốn mở quán mì, tiền mua xe đạp, hễ cứ cần dùng tiền là các người lại đến vay mượn. Đã bao nhiêu năm rồi, chưa từng thấy các người trả lại một đồng nào.
Nói một câu không khách sáo, chị Tú Tú và Gia Minh có thể được đi học đều là nhờ bố cháu hỗ trợ kinh tế. Từ tiểu học giúp đến tận lúc chị ấy tốt nghiệp cấp ba rồi, vẫn chưa đủ sao? Còn phải nuôi chị ấy học đại học nữa à? Đợi nuôi xong chị ấy, có phải còn phải nuôi luôn Gia Minh nhà các người học đại học không? Đợi bọn họ tốt nghiệp đại học rồi, có phải còn phải giúp bọn họ kết hôn mua nhà nữa không?
Mẹ cháu mất sớm, bố cháu vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi một mình cháu đã không dễ dàng gì rồi, không có nghĩa vụ phải giúp các người nuôi con cái. Bác cả bác gái, là phận con cháu cháu khuyên hai bác một câu, liệu cơm gắp mắm, con người quý ở chỗ biết tự lượng sức mình, không cần thiết phải cố đấm ăn xôi để giữ thể diện đâu."
Nói xong, Nguyễn Khinh Khinh lại chĩa mũi dùi về phía Nguyễn Tú Tú: "Tú Tú, những năm qua chị thiếu ăn thiếu mặc hay thiếu đồ dùng, tôi chưa bao giờ keo kiệt với chị đúng không? Nhưng chị đối xử với tôi thế nào? Hôm nay lúc tôi tranh cãi với bác cả bác gái, chị đứng bên cạnh không thèm mở miệng nói đỡ một câu. Nuôi con chó nó còn biết vẫy đuôi, tôi thật sự rét lòng đấy. Tôi coi chị là chị em, chị coi tôi là con ngốc à? Hôm nay tôi để lời nói ở đây, sau này Nguyễn Tú Tú chị có gặp chuyện gì cũng đừng đến tìm tôi nữa, người chị em như chị, tôi không kết giao nổi."
Nguyễn Khinh Khinh chưa bao giờ cảm thấy hả dạ như vậy, dường như bao nhiêu uất ức và hận thù của kiếp trước đều được trút ra hết trong một hơi, cả người sảng khoái vô cùng.
Tuy nhiên, gia đình Nguyễn Đại Giang lại tức đến mức suýt bốc khói.
"Cái con ranh chết tiệt, ăn phải thuốc súng à?"
Thấy xung quanh có không ít người chỉ trỏ về phía mình, da mặt Nguyễn Tú Tú nóng bừng, đứng dậy đuổi theo Nguyễn Khinh Khinh.
"Nguyễn Khinh Khinh, đứng lại!"
Nguyễn Đại Hải vẫn nhắc nhở chậm một bước, Nguyễn Khinh Khinh vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại, không nhìn đường cho nên liền đâm sầm vào lòng một người qua đường.
"Xin lỗi cậu thanh niên... Ơ, Tiểu Giang, là cháu à?"
Nguyễn Đại Hải vội vàng kéo con gái lại, vừa xin lỗi người qua đường, kết quả nhìn thấy là người quen thì trong lòng không khỏi có chút vui mừng.
Nguyễn Khinh Khinh ôm mũi, hốc mắt đẫm nước mắt sinh lý, cứ thế mở to đôi mắt ngấn nước trừng Giang Thành, người mà cô không ngờ sẽ gặp ở đây. Thân hình gầy gò thế kia mà xương cốt lại cứng như vậy, đụng đến mức sống mũi cô suýt gãy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)