Trời đã bắt đầu sáng dần, người phụ nữ đẩy xe đến gần tôi, nhìn tôi một lượt rồi nói: "Em vừa đánh chồng chị phải không?"
"Tôi không đánh, chỉ đá một cái thôi."
"Con bé này cũng khá mạnh mẽ đấy. Học từ ai vậy?"
"Chuyện của tôi không liên quan đến chị. Tôi phải đi rồi."
Người phụ nữ chắn đường tôi: "Đợi chút! Em có muốn làm việc cùng chị không?"
Tôi ngẩn người ra, chị ta nói tiếp: "Chồng chị, Võ, có công việc ổn định, chỉ có thể giúp chị buổi sáng. Chị thường đi khắp nơi để bán than, nhưng em cũng biết, có mấy tên lưu manh không trả tiền, còn lợi dụng chị nữa."
Tôi cau mày, nhìn chị ta. Chị ta trông khá dữ dằn, có lẽ không dễ để ai đó bắt nạt. Chị ta đánh giá tôi từ đầu đến chân: "Người gầy thế này mà cũng biết đánh nhau cơ à?"
Người phụ nữ cười nói: "Nếu thuê một người đàn ông giúp thì chị trả không nổi tiền công, mà chồng chị cũng không yên tâm. Em nhỏ tuổi nhưng mạnh mẽ, giúp chị phân loại than, rồi mang giao đến nhà khách hàng. Một ngày chị trả em ba đồng, chỉ làm vài tiếng thôi. Sao, thấy sao?"
Trong lòng tôi hơi động, công việc này còn trả cao hơn việc mẹ tôi quét dọn đường phố.
Nhưng tôi không quen chị ta, mà chồng chị ta lại là kẻ xấu tính, nhỡ đâu họ là bọn buôn người thì sao? Tôi không đồng ý ngay.
Chị ta cười: "Không cần trả lời ngay đâu. Khi nào muốn làm thì cứ tới tìm chị. Ngày nào chị cũng đến đây vào giờ này để kiếm tiền. Chị tên là Tôn Quyên, em có thể gọi chị là chị Tôn." Nói xong, chị ta đẩy xe đi.
Tôi nhìn theo cho đến khi chị ta đi xa, rồi nhanh chóng vác túi than về nhà. Tôi đã mất khá nhiều thời gian rồi.
Khi đến gần đường lớn, tôi thấy Lưu Dao đang lo lắng nhìn quanh, chuẩn bị băng qua đường để tìm mình. Những chiếc xe lao vùn vụt qua khiến con bé căng thẳng đến mức nghển cả cổ.
Tôi gọi lớn, bảo em gái đứng yên, rồi vác túi than chạy qua.
"Chị ơi! Sao chị không đợi em mà đi trước thế?" Lưu Dao cười, chạy đến giúp tôi cầm chiếc giỏ nhỏ đựng một ít than vụn và cái xẻng.
Tôi cười: "Chị thấy em đang ngủ mà. Thôi, mình về nhà đi."
"Vâng, em đã nấu cơm rồi. Em nấu khoai tây hầm đậu phụ."
Lưu Dao mới bảy tuổi nhưng đã biết nấu ăn, đúng là con nhà nghèo thì phải trưởng thành sớm.
Em gái muốn giúp tôi xách đồ, nhưng tôi từ chối: "Em cúi xuống nhìn xem có sợi dây thép hay đinh sắt nào không, mấy thứ đó gom lại bán được tiền đấy. Cả mấy tấm bìa cứng kia nữa, cũng bán được mà."
"Vâng." Lưu Dao chạy qua nhặt lên.
Trên đường về, chúng tôi không nhặt được nhiều thứ giá trị, nhưng lại thấy một tấm chiếu cũ có hoa mẫu đơn màu đỏ, dù có vài vết bẩn màu nâu nhưng vẫn còn khá tốt. Tôi liền cuộn lại và mang về.
Trong lòng tôi nghĩ, giặt sạch tấm chiếu này rồi trải lên giường sẽ tốt hơn là nằm trên chiếc chiếu rách kia.
Khi chúng tôi đến gần nhà, từ xa tôi đã thấy một đám người đang tranh cãi kịch liệt, còn mẹ tôi đứng đó khóc nức nở, lau nước mắt.
Tôi không nhận ra mấy người kia, họ mặc quần áo tuềnh toàng, có lẽ là hàng xóm.
Mẹ tôi vừa khóc vừa nói: "Tôi chẳng hề lấy tiền của chị, chị đừng vu oan giá họa cho tôi, chị thật quá đáng!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
