Tô Hi Hi nhìn kỹ, trong cặp lồng là một bát thịt kho tàu đầy ụ.
Món này! Ở Kinh thành thập niên 80 cũng là loại cực phẩm rồi chứ?
"Đặt ở nhà ăn." Hàn Mục Viễn thấy Tô Hi Hi hai mắt sáng rực, tưởng cô sắp vồ tới nơi, vội đứng dậy lấy một đôi đũa và bát sứ trắng từ trên tủ gỗ năm ngăn.
"Anh vội về, cơm chưa nấu xong, nên mua cho em hai cái bánh bao." Hàn Mục Viễn lấy từ trong áo bông ra hai cái bánh bao được bọc bằng giấy, to, trắng, vẫn còn nóng.
Tô Hi Hi đói quá rồi, chuyện giữ dáng tạm thời gác lại. Không biết có phải do trở lại thời đại này hay không, mà cô luôn cảm thấy cơ thể thiếu dầu mỡ, ăn liền ba bốn miếng thịt kho tàu, lại thêm một cái bánh bao nhân thịt mỡ, béo ngậy nhưng ngon vô cùng.
"Em hỏi thật, rốt cuộc anh làm công việc gì thế?"
Tô Hi Hi hỏi.
"Làm kỹ thuật trong quân đội."
"Kỹ thuật gì cơ?"
"Mạch tích hợp, là công nghệ mới hiện nay."
"À, anh từng nói với em chưa nhỉ? Xin lỗi, em quên mất." Tô Hi Hi giả vờ đánh trống lảng.
"Chưa nói, lần trước em không hỏi."
Tô Hi Hi vẫn hơi bất ngờ. Thì ra Hàn Mục Viễn là nhân tài kỹ thuật, là nhân viên nghiên cứu khoa học trong quân đội. Trông không ra đấy. Cô lén liếc nhìn Hàn Mục Viễn.
Hàn Mục Viễn chỉ lặng lẽ nhìn cô ăn. Đợi Tô Hi Hi ăn xong, còn lại hai miếng thịt kho, Hàn Mục Viễn mới lấy từ túi ra vài cái bánh bao làm từ bột mì trắng.
Anh tự nhiên bê chiếc bát inox còn thức ăn thừa của Tô Hi Hi về phía mình, bắt đầu chấm bánh bao vào nước sốt ăn.
Trời ơi... Tô Hi Hi bỗng thấy hơi xấu hổ. Người này nói cho đúng thì không phải bạn trai, càng không phải chồng của cô, chỉ là một người xa lạ.
Mà lại ăn đồ cô ăn thừa, thật sự có hơi...
"Cái, cái này còn một cái bánh bao nhân thịt nữa."
Hàn Mục Viễn ăn rất nhanh, không ngẩng đầu lên: “Đó là nhân đường đỏ đấy, để em ăn buổi chiều nếu đói."
Tô Hi Hi vội vàng đẩy lại: “Anh ăn đi, anh ăn đi."
"Anh không ăn đồ ngọt."
Hàn Mục Viễn vẫn không ngẩng đầu, một lúc sau ăn xong, anh nói với Tô Hi Hi: "Việc em muốn làm, ngày mai anh sẽ đi hỏi tình hình."
Tô Hi Hi mặt mũi ngơ ngác: "Việc gì cơ?"
Hàn Mục Viễn dừng lại một chút: “Lần trước em nói, muốn làm y tá ở bệnh viện của quân đội. Vừa hay đang có chỗ trống, chỉ là phải thi, anh sẽ mang tài liệu về cho em."
Tô Hi Hi nghĩ ngợi, nếu có thể đi làm tự nuôi sống bản thân thì là tốt nhất, tuy không phải cô đề xuất, nhưng thôi thì nhận lời cũng được.
Hàn Mục Viễn chẳng khác gì một cái máy, ăn xong rất nhanh liền đi ra nhà bếp công cộng rửa sạch bát đũa, sau đó quay về bắt đầu leng keng gõ gõ trên cửa sổ.
"Anh làm gì vậy? Trời lạnh thế này mà còn lắp lưới chống muỗi à?" Tô Hi Hi không nhịn được hỏi.
"Có côn trùng. Tối qua trên đầu em có một con nhện."
Tô Hi Hi lập tức hét lên, cả đời cô ghét nhất là loài nhện! Hóa ra tối qua Hàn Mục Viễn đưa tay ra là vì thấy có con nhện trên tóc cô! Trời ơi, chẳng lẽ cô đã ngủ với con nhện cả đêm?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)