Cô tiện tay lấy hai chiếc chăn trong đống chăn chất đống trên giường đắp cho Hàn Mục Viễn, nghĩ một lát, lại cảm thấy không thể nuông chiều đàn ông, thế là rút lại một chiếc, chỉ để lại chiếc mỏng nhất đắp cho Hàn Mục Viễn.
Hừ, cho anh biết thế nào là lễ độ!
Thân hình Hàn Mục Viễn cao lớn, cô cũng không thể đá văng ra được, đành để anh ngủ yên như thế.
Tô Hi Hi chọn lấy chiếc chăn dày và ấm nhất, co người vào phía trong cùng của chiếc giường đôi, mệt mỏi cả ngày, cứ thế ôm chăn ngủ thiếp đi, đến đèn cũng không dám tắt.
...
Sáng hôm sau, Tô Hi Hi ngủ dậy theo tự nhiên, thấy chăn bên cạnh đã gấp gọn gàng, Hàn Mục Viễn thì không thấy đâu, chắc là đi làm rồi?
Nguyên tác viết rằng Hàn Mục Viễn là người của quân đội, nhưng cũng không nói rõ hơn. Cụ thể anh làm gì, cô không biết.
Cô tiện tay bốc một nắm hạt dưa trên đĩa trái cây đặt trên bàn trong phòng ngủ. Không hiểu sao, hạt dưa thời đại này lại có vị ngọt nhẹ, ăn khá ngon.
Cô bước ra khỏi phòng ngủ, đi đến phòng khách. Tối qua không để ý kỹ, giờ nhìn lại, căn phòng khách này còn nhỏ hơn cả nhà vệ sinh ở căn hộ cô sống bên bờ sông Bình Giang. Căn phòng được sơn màu xanh lá, rèm cửa có thêu hoa, đồ đạc trong nhà rất đơn giản: một cái bàn, bốn cái ghế, một cái tủ gỗ năm ngăn, một cái ghế mây, hết rồi.
Cô đẩy cửa phòng khách ra, bước ra sân.
Sân yên ắng lạ thường, cô vươn vai một cái, định đi tìm gì đó ăn, chẳng lẽ bữa sáng chỉ có hạt dưa sao?
"Sao kỳ vậy, trong sân chẳng thấy ai cả..."
Cô lẩm bẩm một mình.
Đúng lúc đó, cánh cửa sân mở ra, một người phụ nữ trung niên mặc áo khoác xanh quân đội bước nhanh vào. Sân này là của đại viện quân đội, vốn là tứ hợp viện của một gia đình giàu có trước đây được cải tạo lại. Ngưỡng cửa ngoài bằng đá, trông vừa cổ kính vừa đẹp, cánh cửa đỏ phía sau người phụ nữ khép lại.
"Ôi chao, cũng biết dậy cơ à, mặt trời sắp chiếu tới mông rồi đấy!" Giọng người phụ nữ vang lớn.
Tô Hi Hi trợn mắt: "Bà bị chiếu rồi à?" Giọng cô không vui vẻ gì.
Người phụ nữ không ngờ cô con dâu mới trong sân lại dám cãi lại, hơi bất ngờ, nhưng rồi bật cười: "Không hổ là vợ của sư đoàn trưởng Hàn chúng tôi, gái nhà quê mà lưng thẳng thật, miệng lưỡi cũng sắc bén phết!"
Lời nói đầy ẩn ý thế kia ai mà không nhận ra chứ? Tô Hi Hi từ nhỏ đã lớn lên trong văn phòng của bố, từng chứng kiến biết bao cuộc đàm phán thương mại, người như thế nào, bụng dạ ra sao cô đều hiểu rõ.
"Hôm nay không đến thăm bố mẹ chồng à? Tiểu Hàn đâu?" Người phụ nữ hỏi.
Tô Hi Hi không biết, chỉ đáp: "Không biết. Sao sân này yên tĩnh thế nhỉ?"
Người phụ nữ thấy Tô Hi Hi tự nhiên, không hề tỏ ra sợ sệt, cô con dâu mới này quả thật cũng có bản lĩnh. Vốn định đến thử dằn mặt, giờ thì thu về thái độ, nói: "Đây là đại viện quân đội mà, bọn trẻ con đi học hết rồi, người trẻ đi làm, người già thì đi chợ, tới trưa mới đông đúc."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)