Hàn Thanh Nặc rất biết nhìn sắc mặt, đã sớm trốn trong phòng khách ngủ rồi, không dám nghịch ngợm gì.
Tô Hi Hi nhìn Hàn Mục Viễn đang nằm sấp trên giường xếp, trong lòng cô nghĩ sao mà phiền phức thế này! Vốn dĩ cô chỉ nghĩ làm mẹ kế cho tốt là được, hóa ra làm mẹ kế không đơn giản chỉ là làm mẹ kế của một người.
Mà là làm một thành viên trong gia đình, còn phải quan tâm đến họ hàng, làng xóm...
Cái cuốn sách rách nát này đúng là không thể nào chịu nổi.
Nhưng nếu cô không can thiệp, Hàn Thanh Nặc vẫn sẽ hắc hóa, bản thân cô là mẹ kế, vẫn không thoát khỏi số phận vào viện tâm thần...
Cô làm gì từng chịu loại ấm ức này. Ngày thường, gặp phải khó khăn gì, cô chỉ cần khóc một chút là có rất nhiều người đến dỗ dành cô.
Tô Hi Hi càng nghĩ càng ấm ức, vậy mà ngồi bên giường rơm rớm nước mắt.
"Chu Dã đã giúp anh xin nghỉ rồi, anh sẽ ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, em không cần lo lắng cho anh."
"Anh không sao, đã không còn đau nữa rồi."
Tô Hi Hi: "?"
Ai mà xót anh chứ, bác sĩ đều nói rồi, cách xa, canh đã nguội bớt rồi, hơn nữa xử lý kịp thời, khả năng cao sẽ không để lại sẹo, còn nói cậu trai này lưng đẹp như vậy, rất thích hợp sau này giác hơi gì đó...
Tô Hi Hi xót là xót cho bản thân cô!
Mối quan hệ phức tạp, cô đang sống cuộc sống tiểu thư sung sướng, đột nhiên đến đây chịu khổ.
Cô khóc càng thêm đau lòng, cả người như lê hoa đẫm mưa.
Làn da cô vốn đã trắng nõn, mái tóc đen buông trên vai, mặt đã khóc đỏ bừng, trông đáng thương vô cùng. Hôm nay bận rộn cả ngày, cô còn chưa tắm, càng thêm buồn bã.
Cô nhớ cái bồn tắm trong căn hộ rộng rãi ở Thượng Hải, nơi có thể nhìn thấy sông Hoàng Phố biết bao!
Hiện giờ Hàn Mục Viễn lưng đang để trần, không thể mặc quần áo, cơ bắp trên người từng múi từng múi, hơi căng cứng.
Trong phòng có lò sưởi, ấm áp dễ chịu. Tô Hi Hi chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng có lót bông, gáy cô lộ ra, trắng sứ mịn màng như tranh sơn dầu.
Hàn Mục Viễn đột nhiên nắm lấy tay Tô Hi Hi, nhét chiếc khăn tay vào lòng bàn tay cô.
"Anh biết em thích anh, lo lắng cho anh nên mới khóc đau lòng như vậy. Em quan tâm đến Tiểu Nặc như thế cũng là vì anh... Anh đã hiểu tâm tư của em rồi, đợi anh khỏe lại, chúng ta sẽ... Sẽ cùng nhau sống một cuộc sống sung túc. Em muốn gì, anh cũng chiều em."
Hàn Mục Viễn từ trước đến nay nói chuyện đều rất ngắn gọn, rất lạnh nhạt.
Ngoại trừ lần bùng nổ cảm xúc ở nhà bố mẹ anh, thì anh chưa từng nói những lời bộc lộ cảm xúc như vậy nữa.
Sao nghe lời này anh lại có vẻ ấm ức thế, chuẩn bị hiến thân rồi sao?
Sao anh lại hiểu lầm hết rồi, còn bị "chân tình" của Tô Hi Hi làm cảm động, phải miễn cưỡng lấy thân báo đáp rồi sao?!
Tô Hi Hi sốc rồi, thật sự là sốc rồi!
Người này bị làm sao thế! Ai thích anh chứ! Cái tên tra nam cắm sừng anh em nhà anh!
Mẹ của con trai ruột anh còn muốn ly hôn với anh, anh chắc chắn không được rồi! Chị đây có thể xứng với anh sao? Nếu không phải sáng nay anh đỡ giúp em nồi canh nóng đó, em mới sẽ không xử lý vết thương cho anh!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)