Ra là nói đưa về nhà họ hàng nuôi chỉ là nói dối, hóa ra con bé bị nhốt ở tầng hầm đáng sợ thế này.
Dì Triệu đi theo sau, móc ra một chùm chìa khóa từ trong người.
Bà ra hiệu cho Tô Hi Hi đứng tránh ra xa, sau đó tiến lên mở cửa tầng hầm.
Một mùi ẩm mốc kỳ lạ phả vào mặt, đó là thứ mùi của hắc ám lên men, của sự ác độc tích tụ.
Ngay khi Tô Hi Hi đang định nhìn kỹ bên trong, thì từ trong bóng tối một viên đá nhỏ bay vút ra.
Tô Hi Hi theo bản năng tránh sang một bên, dì Triệu cũng như đã quen, nhanh chóng né qua.
Thế nhưng viên thứ hai, thứ ba liên tiếp phóng ra từ bóng tối, hai người né không hết, đều bị văng trúng vài cái.
Ước chừng có cả chục viên đá bay ra rồi mới yên tĩnh trở lại.
Tô Hi Hi còn trẻ nên phản xạ nhanh, không bị thương gì cả.
Tội nghiệp dì Triệu thì bị trúng ngay trán, sưng đỏ một mảng, tuy không chảy máu nhưng chắc chắn rất đau.
"Đứa nhỏ này!" Dì Triệu trách nhẹ, ngữ khí không nặng nề, rõ ràng bà vẫn thích trẻ con.
"Lại nghịch ngợm nữa!" Bà xông vào trong, túm lấy một đứa trẻ từ góc phòng kéo ra.
Tô Hi Hi cũng bước vào tầng hầm.
Nơi này chỉ sáng bằng một nửa tầng trên, không có cửa sổ, trông như một khu vui chơi thu nhỏ, có vài món đồ chơi, một chiếc giường nhỏ. Lẽ nào đứa trẻ sống ở đây thường xuyên?
Tô Hi Hi bước tới gần, chăm chú nhìn đứa trẻ.
Đôi mắt của Hàn Thanh Nặc trong bóng tối lóe lên, như một con mèo hoang sẵn sàng lao vào cào cấu.
Cậu bé trông rất nhỏ con, không giống tám tuổi, chỉ như năm sáu tuổi là cùng, da trắng bóc, có lẽ là do thiếu ánh nắng mặt trời.
"Nhóc con, chào em nhé! Chị là Tô Hi Hi, chị là..."
Lời còn chưa dứt, cậu bé đã ném hòn đá cuối cùng đang nắm chặt trong tay ra ngoài.
Trúng ngay giữa trán Tô Hi Hi.
Tô Hi Hi trước giờ nào từng chịu uất ức như thế này.
Đùa gì chứ, cô cũng là công chúa đấy nhé!
Tô Hi Hi chỉ sững người trong một giây, hình tượng cô dâu mới nông thôn, mẹ kế hiền lành đảm đang sớm đã bay biến lên chín tầng mây.
"Thằng nhóc này?!"
Tô Hi Hi lạnh lùng trợn mắt, cô cúi người, nhặt hòn đá gây tội kia dưới đất lên.
Dì Triệu bị ánh mắt lạnh băng của Tô Hi Hi dọa cho phải buông tay, Hàn Thanh Nặc cũng ngây người ra trong khoảnh khắc.
Từng bước một, Tô Hi Hi tiến sát Hàn Thanh Nặc. Nhóc con như một con cá chạch nhỏ, định chui qua cánh tay của Tô Hi Hi để trốn đi.
"Muốn chạy à?" Tô Hi Hi túm lấy nhóc con, dưới ánh sáng ở cửa phòng, cô nhìn rõ khuôn mặt cậu bé, tuấn tú, đáng yêu, nhưng trong mắt lại không có sự ngây thơ, vô tư như bao đứa trẻ khác.
Dù có là đại phản diện trong tương lai thì hôm nay cũng không thể nuốt trôi cục tức này. Cô cầm hòn đá nhắm ngay trán Hàn Thanh Nặc ấn mạnh xuống.
"Oa." Hàn Thanh Nặc hét lên theo phản xạ, không ngờ rằng ngay khoảnh khắc hòn đá chạm vào trán, Tô Hi Hi lại dừng tay, thay vào đó là một cái gõ đầu rõ đau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)