Nói xong, ông lập tức xoay người rời đi.
Tô Hi Hi nghe thấy tiếng cửa phòng tầng hai đóng lại.
Trần Thục Trân dường như rất tức giận, nhưng bà chỉ cắn răng chịu đựng không nói gì.
Bà đặt bát đũa xuống, cơm trong bát còn chưa ăn được một phần ba. Không khó hiểu vì sao bà gầy đến vậy, cái kiểu gầy này, ở tuổi bà, thật sự là rất không bình thường.
Tô Hi Hi không hề nao núng, rõ ràng gia đình này có vấn đề, dù không có cô, người mẹ kế này, đứa trẻ cũng có khả năng lớn lên thành phản diện ấy chứ! Cô thật sự muốn tịch thu luôn cây bút của tác giả, để tự viết lại câu chuyện này!
"Mẹ, thật sự con không để tâm đâu ạ. Trẻ con vẫn nên sống cùng bố mẹ thì tốt hơn. Con đã chọn kết hôn với Hàn Mục Viễn, thì từ lâu đã chuẩn bị tâm lý rồi. Con nhất định sẽ nuôi dạy Tiểu Nặc trở thành một đứa trẻ ngoan."
Câu này là thật lòng, thậm chí mục đích chính khi cưới của cô cũng là để đóng vai người mẹ kế tốt.
Khi con người nói thật, trạng thái của họ sẽ khác. Gương mặt Tô Hi Hi ửng hồng, ánh mắt lấp lánh, mái tóc dài đen óng được cô buộc đuôi ngựa hôm nay, trên vai khẽ lay động theo làn gió không biết từ đâu trong nhà thổi tới.
Bàn tay của Hàn Mục Viễn cũng khẽ run, anh đặt tay xuống dưới bàn, nói với Trần Thục Trân: "Mẹ, Tiểu Nặc đang ở đâu, để bọn con qua đón về."
Đôi môi mỏng của Trần Thục Trân khẽ mấp máy: "Không được. Hai đứa không sinh con, thì Tiểu Nặc phải ở với mẹ."
Tô Hi Hi sững người, còn có thể như vậy sao!
Chẳng phải đã có một đứa rồi ư? Nếu nói là trọng nam khinh nữ thì còn có thể hiểu được, nhưng Tiểu Nặc rõ ràng là con trai mà?
"Mẹ, con đã kết hôn theo ý mẹ rồi. Sao mẹ còn phải hành hạ Tiểu Nặc như vậy?"
Trần Thục Trân cười lạnh: "Con chọn kỹ như vậy, chọn đúng đứa con gái ngây thơ này, chẳng lẽ chỉ vì nó không hiểu chuyện đời?"
Tô Hi Hi chỉ vào mình, vẻ mặt y như con mèo thắc mắc trong sticker "Hả?"
"Con chỉ cưới, không sinh con, không phải chỉ là để đối phó với mẹ thôi sao?"
Hàn Mục Viễn đứng bật dậy: "Tiểu Nặc đang ở đâu!"
Tô Hi Hi cũng đứng dậy theo, phụ họa: "Mẹ, bọn con chỉ muốn đón con về..."
Trần Thục Trân vẫn ngồi yên, hoàn toàn không có ý định đứng lên, bà nhíu mày: "Thẩm Mỹ Kỳ lừa con trai mẹ suốt bảy năm, làm lỡ cả bảy năm cuộc đời con, vậy mà con còn muốn nuôi con của cô ta! Đứa con hoang đó! Đừng tưởng mẹ không biết!"
Trời ơi trời ơi, khóe môi Tô Hi Hi khẽ cong lên, cố gắng kiềm chế lắm mới không bật cười. Thật quá kịch tính! Còn hơn cả phim truyền hình!
"Đứa bé là con của con!"
Hàn Mục Viễn siết chặt nắm tay: “Tiểu Nặc chính là con trai của con!"
"Hai đứa có từng có gì đâu!"
Trần Thục Trân cuối cùng cũng đứng bật dậy: “Hàng xóm trong viện ai mà chẳng nhìn ra? Con tưởng mẹ là mù chắc?"
Tô Hi Hi nhìn trái lại nhìn phải.
"Mẹ! Con và Mỹ Kỳ đã ở bên nhau từ trước khi cưới! Đứa bé là con của con, mẹ không cần nghi ngờ. Con phải làm sao mới chứng minh được!"
Đúng là thời đại này làm gì có xét nghiệm ADN.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)