Lúc này đang nhìn Ôn Thiển đầy tà ý.
Ôn Thiển theo bản năng cau mày, không ngờ chủ nợ lại nhanh chóng tìm đến cửa như vậy, từ xưa đến nay, dám cho vay nặng lãi không có mấy kẻ lương thiện, cũng không biết nguyên chủ bị ma xui quỷ khiến thế nào lại đi vay nặng lãi.
Người đàn ông trước mặt không phải người tốt.
Ôn Thiển không muốn dây dưa nhiều với gã, chỉ nói sẽ sớm trả hết tiền.
Răng Vẩu sờ cằm, cười bỉ ổi: "Không có tiền trả cũng không sao, có thể trả bằng thân, em không biết anh đây thèm khát em đến mức nào đâu, trong mơ đều là bóng hình của em."
Lời vừa dứt.
Đàn em bên cạnh gã lập tức kêu quái dị một tiếng, cười mờ ám.
Ôn Thiển lạnh mặt: “Ăn nói sạch sẽ chút, tiền tôi sẽ trả anh, nếu anh cảm thấy cơm bên ngoài ăn ngán rồi, tôi không ngại tiễn anh vào trong nếm thử mùi vị cơm tù đâu.”
"Ồ, còn là ớt nhỏ cơ đấy!"
Răng Vẩu cười khoa trương, tiếng cười khàn khàn, khiến người qua đường liên tục quay đầu lại, trong đó có Thẩm Tuyết Ngưng, nhưng cô ta chỉ liếc nhìn từ xa rồi bỏ đi, hướng đi không phải là đoàn văn công.
Mà là thẳng đến khu quân đội.
"Anh Chu, Ôn Thiển vay nặng lãi!"
Thẩm Tuyết Ngưng giống như cái loa thành tinh, rất nhanh đã tuyên truyền chuyện Ôn Thiển vay nặng lãi khắp nơi, không lâu sau, một đồn mười, mười đồn trăm, cả khu quân đội đều lan truyền.
Chuyện Ôn Thiển vay nặng lãi cũng lan truyền trong khu gia đình quân nhân, ban đầu mọi người còn bán tín bán nghi, dù sao đó cũng là cho vay nặng lãi, người bình thường ai dám động vào thứ đó.
Đợi đến khi nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của Chu Thời Lẫm liền hiểu ra.
Chuyện này tám chín phần mười là thật.
"Haiz, hai vợ chồng này lại ầm ĩ rồi."
"Cô nói xem Ôn Thiển vừa mới yên ổn được hai ngày, sao thói hư tật xấu lại tái phát rồi."
Thẩm Tuyết Ngưng bên cạnh cười lạnh: "Hừ, chó không đổi được tính ăn phân, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, các người đều bị Ôn Thiển lừa rồi, cả đời này cô ta cũng chỉ có vậy, mong đợi cô ta thay đổi, lợn nái cũng biết leo cây!"
Cô ta chỉ chờ xem kịch hay.
Trong nhà.
Ôn Thiển vừa dọn thức ăn lên bàn, cửa phòng liền bị đẩy ra từ bên ngoài, cô quay đầu nhìn sang, khóe miệng mang theo ý cười: "Anh về rồi à, mau rửa tay ăn cơm, để anh nếm thử tay nghề của em."
Nụ cười đó vô cùng rạng rỡ.
Chu Thời Lẫm bị lóa mắt, lập tức quay mặt đi, lồng ngực phập phồng mấy lần mới đè nén được cơn giận đang sôi trào trong lòng, tự nhủ không nên tin lời nói của người khác, anh phải nghe Ôn Thiển đích thân nói.
Đích thân nói cho anh biết.
Có phải thực sự đã vay nặng lãi hay không.
"Ngồi xuống, anh có chuyện muốn hỏi em."
Ôn Thiển nhạy cảm phát hiện sắc mặt Chu Thời Lẫm rất khó coi, mây đen giăng kín, dường như đang đè nén điều gì đó, như thể giây tiếp theo sẽ bùng nổ, thậm chí còn khó coi hơn cả mấy ngày trước khi phát hiện cô hạ thuốc.
Đây là làm sao?
"Có chuyện gì không thể đợi ăn cơm xong rồi nói."
Hôm nay cô đặc biệt làm bánh hành, còn xào một đĩa cải thảo chua cay.
Chu Thời Lẫm lại không thèm nhìn đồ ăn lấy một cái, trong mắt anh, hành vi của Ôn Thiển chính là chột dạ trốn tránh, sao, sợ mình phát hiện ra tất cả những điều tốt đẹp của cô đều là giả vờ sao?
"Hôm nay em đã đi đâu?"
"Đã làm gì?"
"Đã gặp những ai?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
