Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tối qua anh đúng là không kiềm chế được bản thân, cũng làm rất mạnh, còn làm mấy lần thì không nhớ rõ, dù sao làm đến cuối cùng thì Ôn Thiển ngất xỉu.
Quân y lão Đường nhướng mày, đều nói Chu Thời Lẫm không ưa vợ, bây giờ xem ra không phải như vậy, quả nhiên tin đồn không thể tin, anh kéo tủ lấy thuốc, tiện miệng dặn dò một câu.
“Trong vòng một tuần cấm sinh hoạt vợ chồng.”
Chu Thời Lẫm không lên tiếng, còn một tuần cấm sinh hoạt vợ chồng, một năm thì có, anh không định động vào Ôn Thiển nữa.
Rất nhanh đã kê xong thuốc.
Ôn Thiển ở trong phòng ít nhiều nghe được cuộc đối thoại của hai người, mặt cô đỏ bừng, cúi đầu đứng sang một bên, ngoan ngoãn như một con thỏ mềm mại, chỉ có Chu Thời Lẫm biết con thỏ này hoang dã đến mức nào.
Lấy thuốc xong hai người đi về.
Trên đường, Ôn Thiển đi không nhanh, cô đi theo sau Chu Thời Lẫm, nhìn bóng lưng anh bị đèn đường kéo dài, trong lòng bỗng cảm thấy an tâm, đang xuất thần, đột nhiên đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.
“Ôi!”
Cô không nhịn được ôm mũi kêu lên một tiếng, đôi mắt ngấn nước oán trách nhìn Chu Thời Lẫm, mềm mại chẳng có chút lực sát thương nào.
“Sao anh lại đột ngột dừng lại!”
Cơ thể cứng như tấm sắt, đâm vào khiến mũi cô đau chết đi được.
Không biết là ăn cái gì mà lớn lên nữa, Ôn Thiển vừa xoa mũi vừa lẩm bẩm: “Chắc là ăn thép mà lớn.”
Thính giác Chu Thời Lẫm rất tốt.
Những lời Ôn Thiển nói từng chữ không sót chui vào tai anh, khóe miệng anh không nhịn được co giật, rũ mắt, ánh mắt rơi xuống đầu mũi đỏ ửng của cô, nhìn chằm chằm vài giây rồi dời đi, giọng nói trầm thấp lạnh lùng.
“Là do em không nhìn đường.”
Anh phát hiện Ôn Thiển lúc bình thường có chút ngốc nghếch, nghĩ đến việc cô khó chịu trong người là do mình gây ra, trái tim vốn lạnh lùng của anh lần đầu tiên mềm lòng, mượn bóng đêm che giấu, trực tiếp dùng sức bế Ôn Thiển lên.
Ôn Thiển ngây người.
Chuyện này xảy ra quá đột ngột, cô theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ Chu Thời Lẫm, trong mắt đều là nghi ngờ, ngực càng giống như có con thỏ chạy loạn, tim đập thình thịch.
Đây là… lần đầu tiên cô được bế kiểu công chúa.
Đang miên man suy nghĩ, trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên giọng nói lạnh nhạt, người đàn ông bình thản nói: “Đừng nghĩ nhiều, đơn giản là vì đôi chân ngắn của em đi quá chậm.”
Ôn Thiển: “…”
Chân cô ngắn chỗ nào!
Chu Thời Lẫm cao lớn, chân dài, bế Ôn Thiển rất nhanh đã đi đến cổng khu gia đình quân nhân, khóe mắt nhìn thấy dáng vẻ tức giận phồng má của người trong lòng, nhưng lại không dám nói gì, trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút dễ chịu.
Khó khăn lắm cô mới có lúc chịu thiệt.
Anh một tay ôm Ôn Thiển, tay kia chào kiểu quân đội với lính gác, khiến lính gác ngây ngẩn cả người, cái đó… đây chính là vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa sao?
Vào khu gia đình quân nhân.
Ôn Thiển sợ người khác nhìn thấy liền ngượng ngùng không để Chu Thời Lẫm bế nữa, cô vừa định nói mình có thể tự đi, bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng thét kinh ngạc, giọng nói nũng nịu của Thẩm Tuyết Ngưng vang lên.
“Thiển Thiển, cậu quá không hiểu chuyện rồi!”
“Anh Chu bình thường huấn luyện vất vả như vậy, anh ta đã đủ mệt rồi, sao cậu có thể để anh ta bế, mệt chết thì sao, cậu có phải bị gãy chân đâu, mau xuống tự đi đi!”
Nghe xem đây là lời gì.
Khiêu khích trắng trợn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
