Đợi đến khi đứng trong cửa hàng bách hóa, ngang ngược nói muốn mua xe đạp, cô mới ngớ người.
“Không có phiếu? Không có phiếu xớ rớ làm gì!”
Nhân viên bán hàng khinh bỉ đảo mắt lên tận trời.
Ôn Thiển đành phải xám xịt rời đi.
Rời khỏi cửa hàng bách hóa, mặt trời đã sắp lặn, nhiệt độ cũng không còn cao như vậy, bôn ba cả buổi chiều, cô đã đói meo, nhưng từng đồng tiền trong tay đều phải dùng để trả nợ, chỉ có thể làm khổ cái bụng.
Nghĩ đến chiếc phiếu xe đạp không có hy vọng, trong lòng càng thêm phiền muộn.
Những năm 80 vẫn đang thực hiện chế độ cung cấp theo phiếu, đặc biệt là mua những món đồ lớn như xe đạp, không chỉ cần tiền mà còn cần phiếu, không có phiếu mà muốn mua xe, nằm mơ cũng không đẹp đến thế.
Phiếu xe đạp trên thị trường chợ đen còn đắt hơn.
Một chiếc phiếu có thể có giá từ vài chục đến hàng trăm đồng.
Ngoài cướp ngân hàng, Ôn Thiển thực sự không nghĩ ra cách nào để kiếm được vài trăm đồng trong thời gian ngắn, lo lắng đến mức nếp nhăn trên mặt sắp xuất hiện, ủ rũ trở về khu gia đình quân nhân.
Về đến nhà trời đã tối.
Đẩy cửa vào nhà.
Trong nhà sạch sẽ, thoang thoảng mùi thơm của bột giặt.
Ôn Thiển ngồi nghỉ trên ghế sofa một lúc, đi bộ xa như vậy, hai chân mỏi nhừ, cơn đau nhức toàn thân càng thêm rõ rệt, bụng đói đến mức sắp làm phản.
Xem ra bữa tối không có hy vọng rồi.
Chu Thời Lẫm có lẽ đi công tác chưa về, có lẽ căn bản không muốn quan tâm đến cô, nghĩ đến đây, khóe miệng Ôn Thiển nở một nụ cười tự giễu, nếu cô là đàn ông cũng sẽ không thích nguyên chủ.
Nghỉ ngơi một lúc, thể lực cũng hồi phục không ít.
Cô định ăn mấy miếng bánh quy tùy tiện lót dạ rồi đi ngủ, còn chuyện phiếu xe đạp, ngủ dậy rồi tính tiếp.
Đang nghĩ ngợi, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân mạnh mẽ, ngay sau đó Chu Thời Lẫm đẩy cửa bước vào, trong tay cầm hộp cơm nhôm, vẫn là khuôn mặt lạnh lùng xa cách, khi nhìn rõ phòng khác đã thay đổi hoàn toàn, mày anh nhíu chặt.
Anh thậm chí còn lui ra ngoài nhìn cửa phòng.
Xác nhận mình không vào nhầm nhà mới bước vào lại, trong mắt là sự ngạc nhiên không giấu được.
Căn phòng vốn bừa bộn trở nên sạch sẽ ngăn nắp, rác rưởi vương vãi khắp nơi đã biến mất, quần áo lộn xộn trên ghế sofa cũng không còn.
Trong không khí còn thoang thoảng mùi thơm nhàn nhạt.
Nếu không phải Ôn Thiển đang mở to đôi mắt long lanh nhìn mình, anh thực sự tưởng mình đã vào nhầm nhà.
Chẳng lẽ thực sự biết sai rồi?
Hay là đổi cách, muốn đạt được gì đó từ mình?
Đột nhiên, một tiếng ùng ục vang lên, dòng suy nghĩ của Chu Thời Lẫm lập tức bị cắt đứt, anh liếc nhìn Ôn Thiển một cái, đi thẳng đến trước mặt cô, đặt hộp cơm trong tay lên bàn trà.
“Ăn cơm đi.”
Ôn Thiển cúi đầu, vành tai đỏ ửng.
Cô thực sự đói không chịu nổi, khẽ nói một tiếng cảm ơn rồi mở hộp cơm ra, cơm trắng tinh và thịt kho tàu bóng nhẫy, còn có một đĩa khoai tây xào cay, nhìn thôi đã thấy ngon.
Ăn lại càng ngon hơn.
Nếu là kiếp trước, buổi tối cô tuyệt đối sẽ không động đến những món nhiều dầu mỡ như vậy, nhưng thời thế đã thay đổi, từng miếng thịt kho như đang vẫy gọi cô, như thể đang nói mau ăn tôi đi.
Ôn Thiển nhịn cơn đói hỏi Chu Thời Lẫm.
“Anh ăn chưa?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)