Nhân viên phục vụ rất nhanh đã dọn lên một bàn đầy ắp thức ăn, thật sự là loại rất đầy rất đầy, đầy đến mức nhiều món không để vừa nữa, phải để sang chiếc bàn dự phòng bên cạnh phòng bao.
Mặt Khâu Ngọc Uyển kéo dài như mặt lừa, mặt Chu Nghiên Nghiên cũng đỏ bừng, thật không biết Chu Trạch Nguyên làm sao lại vừa mắt cái thùng cơm trước mặt này.
Cung Kính Viễn thì thản nhiên ngồi bên cạnh Tô Vân Noãn, sao anh ta lại thấy cô nhóc này rất thú vị nhỉ.
“Ăn đi, sau này sẽ không còn cơ hội như thế này nữa đâu.” Khâu Ngọc Uyển nói bóng nói gió.
“Cô, cô, cô, hừ, đúng là thứ không lên được mặt bàn.” Khâu Ngọc Uyển vốn đã chướng mắt Tô Vân Noãn, bây giờ lại càng không coi ra gì.
“Dì à, dì là món ăn nào vậy? Sao không lên bàn đi? Những thứ lên được mặt bàn không phải đều ở trên bàn rồi sao? Tôi là không lên được, nhưng tôi ăn được mà!” Tô Vân Noãn cầm đũa chọc thẳng vào cái chân giò lợn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)