Chu Trạch Nguyên nghe thấy bố nói muốn đưa bà nội đi, trong mắt anh lóe lên một tia sát khí.
“Đó cũng là mẹ của ông.” Chu Trạch Nguyên lạnh lùng nói.
“Chu Trạch Nguyên, con đang đe dọa bố?” Trong giọng nói của Chu Văn Đức là sự tức giận không thể kìm nén.
“Chuyện của con không cần ông quản.” Chu Trạch Nguyên ghét nhất là có người đe dọa mình, tính cách của anh và Chu Văn Đức giống hệt nhau.
Chu Văn Đức thấy con trai cũng bướng bỉnh giống mình, trong lòng ông có chút chua xót.
Những năm nay ông vẫn luôn bận rộn công việc, quả thực rất ít quan tâm đến con trai, con trai từ nhỏ đã theo bà nội lớn lên, vô cùng xa lạ với hai vợ chồng bọn họ.
“Con đã nói rồi, chuyện của con không cần hai người quản.” Chu Trạch Nguyên không hề nhượng bộ.
“Hừ, vậy thì bố sẽ giúp con nộp báo cáo kết hôn, đến lúc đó con đừng có trách bố!” Chu Văn Đức cười lạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

