Mặc dù Tô Vân Noãn không để ý đến Vương Mỹ Hoa, nhưng Vương Mỹ Hoa vẫn ngồi bên cạnh cô. Từ sau khi Tô Vân Noãn lâm nguy không sợ hãi tự chứng minh sự trong sạch cho bản thân, cô ta thật sự vô cùng sùng bái Tô Vân Noãn.
Nếu là cô ta, chắc chắn đã ngậm đắng nuốt cay chịu đựng rồi, Tô Vân Noãn thật sự quá ngầu.
“Đây là bánh trứng mẹ tôi làm, cậu nếm thử đi.” Vương Mỹ Hoa lấy từ trong túi ra một chiếc bánh màu vàng ươm, đưa cho Tô Vân Noãn.
“Đây là kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, đây là kẹo dẻo cao lương, cậu nếm thử đi.” Vương Mỹ Hoa lại kiên trì nhét những đồ ăn mình mang theo vào tay Tô Vân Noãn.
Tô Vân Noãn bị hành động của cô ta làm cho dở khóc dở cười.
“Tôi không muốn ăn. Cảm ơn.” Tô Vân Noãn hết cách, đành phải trả lại hết những đồ ăn đó cho Vương Mỹ Hoa.
Hốc mắt Vương Mỹ Hoa kích động đến mức rưng rưng nước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

