“Vân Noãn, người nhà cậu đối xử với cậu tốt thật đấy.” Lương Linh Linh sờ sờ chiếc xe đạp.
Tô Vân Noãn nghe Lương Linh Linh nói vậy cũng không phản bác, cô không muốn để người ngoài biết chuyện trong nhà mình.
Hai người lại đi đến sảnh bệnh viện, khoảng một trăm người đang ríu rít trò chuyện vô cùng náo nhiệt.
Tô Vân Noãn và Lương Linh Linh cũng hòa vào dòng người xếp hàng.
Viện trưởng bệnh viện Uông Phúc Toàn đứng trên bục, bắt đầu phát biểu.
“Chào các đồng chí mới, rất vui vì các đồng chí đã đến với đại gia đình bệnh viện chúng ta. Thông qua đợt đào tạo, các đồng chí đều sẽ trở thành những nhân viên y tế đủ tiêu chuẩn.
Nhưng tôi cũng có thể nói thẳng với các đồng chí, trong một tháng đào tạo, chúng tôi sẽ chia các đồng chí thành hai nhóm. Một nhóm sẽ tiếp tục đến trường học đào tạo một năm, sau khi đạt yêu cầu sẽ trở thành bác sĩ của bệnh viện.
Nhóm còn lại sẽ vào bệnh viện, do các nhân viên y tế đi trước đào tạo để trở thành y tá.
Vì vậy, con đường sau này đi như thế nào, tất cả đều phụ thuộc vào một tháng quan trọng này.”
Uông Phúc Toàn thông báo toàn bộ yêu cầu của bệnh viện cho mọi người.
“Hả? Tôi cứ tưởng tất cả chúng ta đều sẽ trở thành bác sĩ chứ!”
“Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy, làm bác sĩ đều phải trải qua đào tạo lý thuyết và thực hành, ít nhất cũng phải mất hơn một năm.”
“Tôi cảm thấy mình có hy vọng.”
...
Lời của Uông Phúc Toàn giống như một giọt nước nhỏ vào chảo dầu, làm bùng nổ những tiếng xì xào bàn tán.
Tô Vân Noãn thì biết rõ, muốn trở thành một bác sĩ chắc chắn không phải chuyện dễ dàng, nên cô rất bình thản.
Uông Phúc Toàn nhìn mọi người một lượt rồi nói tiếp.
“Các đồng chí đều là những người xuất sắc được chúng tôi tuyển chọn. Từ hôm nay, các đồng chí có thể đến phòng nhân sự của bệnh viện để làm thủ tục nhận việc. Trong một tháng tiếp theo sẽ tiến hành huấn luyện khép kín.
Hôm nay các đồng chí về nhà, nói với người nhà một tiếng, trong một tháng này không được về nhà. Ăn ở đều tại cơ sở đào tạo.”
Uông Phúc Toàn lại nói thêm.
“Oa, tuyệt quá, tôi lớn chừng này rồi mà chưa từng rời khỏi nhà, sớm đã không muốn bị bố mẹ cằn nhằn nữa rồi.”
“Tôi thì chẳng có gì để nói, người nhà tôi chẳng ai quản tôi cả.”
...
Lương Linh Linh lại có chút lo lắng, sợ người nhà lại giở trò gì đó.
“Sao vậy?” Tô Vân Noãn cảm nhận được lòng bàn tay Lương Linh Linh đang nắm lấy tay mình đã đổ mồ hôi, bèn quan tâm hỏi.
“Không sao.” Lương Linh Linh lắc đầu.
Tô Vân Noãn cũng không tiếp tục gặng hỏi. Cô biết mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, Lương Linh Linh không muốn nói thì cô cũng không hỏi nữa.
Sau khi đến phòng nhân sự báo danh, ngày hôm nay coi như đã trôi qua, bệnh viện cho nghỉ để họ về nhà chuẩn bị.
Tô Vân Noãn thì chẳng có gì để chuẩn bị, cô cứ thế đi thẳng là được, không cần thiết phải nói với người nhà họ Lộ.
Về đến nhà, cô ngạc nhiên phát hiện Lộ Minh Tu thế mà lại về rồi, đang ngồi ở phòng khách nhìn cô.
Tô Vân Noãn không thèm để ý đến gã, đi thẳng về phòng mình.
“Tô Vân Noãn, tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, bảo cô đừng đi tìm Vân Lộ gây rắc rối, vậy mà cô cứ không nghe. Tôi và Triệu Vân Lộ thật sự không có gì cả.” Lộ Minh Tu vừa mở miệng đã trách mắng Tô Vân Noãn.
Tô Vân Noãn bước chân không hề dừng lại, đi thẳng vào trong phòng.
Với Lộ Minh Tu, cô chẳng có gì để nói.
“Tô Vân Noãn!” Lộ Minh Tu thấy Tô Vân Noãn không quay đầu lại, ngọn lửa trong lòng bùng lên.
“Rầm”, đáp lại gã là tiếng Tô Vân Noãn đóng sầm cửa.
Lộ Minh Tu đi theo đến cửa, đập cửa ầm ầm.
Nhưng gã đập một hồi lâu, Tô Vân Noãn cũng không mở cửa.
“Tô Vân Noãn, mau ra đây đi xin lỗi Vân Lộ, chúng ta còn có thể tiếp tục sống với nhau, nếu không thì chúng ta chỉ có thể ly hôn thôi.”
Lộ Minh Tu đứng ngoài cửa lớn tiếng đe dọa Tô Vân Noãn.
“Lệ Chi, đi giặt quần áo giúp anh.”
Lộ Minh Tu giao quần áo cho Lộ Lệ Chi.
Lộ Lệ Chi nhìn một đống áo sơ mi trắng và quần tây đen, căn bản không thèm đưa tay ra nhận.
“Anh, sao anh chất đống nhiều quần áo bẩn thế này? Tô Vân Noãn bị sao vậy?”
“Em đi giặt đi.” Lộ Minh Tu bực dọc nói.
Lộ Lệ Chi miễn cưỡng nhận lấy đống quần áo bẩn Lộ Minh Tu đưa, nhét bừa vào chậu, vò qua loa vài cái, rồi phơi lên một cách lộn xộn.
Sáng sớm hôm sau, Tô Vân Noãn đạp xe đến bệnh viện. Lúc Lộ Minh Tu chuẩn bị thay quần áo, gã thấy chiếc áo sơ mi trắng của mình trước kia bẩn thế nào thì bây giờ vẫn bẩn thế ấy, lại còn bị phơi nhăn nhúm.
Thế này thì gã mặc kiểu gì?
“Lộ Lệ Chi!” Giọng Lộ Minh Tu cao lên.
“Anh, sao vậy?” Lộ Lệ Chi chạy tới, nhìn thấy chiếc áo sơ mi trắng nhăn nhúm, theo bản năng lùi lại phía sau.
“Đây là quần áo em giặt đấy à? Không phải em luôn miệng nói Tô Vân Noãn giặt quần áo không sạch sao? Anh cứ tưởng em giặt sạch lắm cơ, em còn chẳng bằng cô ấy.”
Lộ Minh Tu sắp tức chết rồi. Từ khi kết hôn với Tô Vân Noãn, gã luôn được cô chăm chút gọn gàng, tươm tất.
Đi ra ngoài, cô gái nào mà chẳng nhìn gã thêm vài lần? Ai cũng nói Tô Vân Noãn không xứng với gã.
Nhưng không có Tô Vân Noãn, gã...
Không được nghĩ đến Tô Vân Noãn, không thể để cô tưởng rằng gã không thể sống thiếu cô.
“Anh, cũng không thể trách em được. Trước kia anh mặc quần áo màu gì cũng được, bây giờ có Tô Vân Noãn rồi, anh chỉ mặc quần áo màu trắng. Anh không biết quần áo màu trắng khó giặt thế nào đâu?
Còn quần của anh nữa, cái nào cũng phải dùng nước nóng ủi cho ra nếp, anh tưởng không tốn thời gian chắc?”
Lộ Lệ Chi bất mãn nói. Cũng chỉ có Tô Vân Noãn mới có sự kiên nhẫn đó, cô ta thì không.
Lộ Minh Tu day day thái dương, gã không biết phải nói sao, đành ném quần áo lên người Lộ Lệ Chi.
“Hôm nay nếu em không giặt sạch đống này, sau này đừng hòng mong anh nuôi em.” Nói xong, Lộ Minh Tu đành mặc chiếc áo sơ mi màu xám và chiếc quần màu xanh đậm trước kia, đi đến xưởng.
Lộ Lệ Chi nhìn đống quần áo đó, tức muốn chết. Con mụ Tô Vân Noãn chết tiệt, cô ta nhất định phải bắt Tô Vân Noãn tự làm những việc này.
Tô Vân Noãn đến bệnh viện, một trăm người cũng lục tục đến đông đủ. Thấy sắp tám giờ rồi, Uông Phúc Toàn bắt đầu điểm danh.
Tô Vân Noãn nhìn trái nhìn phải, đều không thấy Lương Linh Linh đâu, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.
Điểm danh đến Tô Vân Noãn, Tô Vân Noãn lên tiếng đáp. Điểm danh đến Lương Linh Linh, không có ai trả lời.
“Lương Linh Linh, đã đến chưa?” Uông Phúc Toàn lại hỏi.
Vẫn không có tiếng trả lời, Uông Phúc Toàn lại bắt đầu gọi tên những người khác.
Tất cả mọi người đều đã điểm danh xong, Lương Linh Linh vẫn chưa đến.
“Có một đồng chí chưa đến, chúng ta không đợi nữa, lên xe đến cơ sở đào tạo trước.” Uông Phúc Toàn bảo người dẫn những người mới này xếp hàng lên xe đến cơ sở.
Ngay lúc xe sắp khởi hành, Lương Linh Linh mới đầu tóc rối bù, thở hồng hộc chạy tới.
“Đợi một chút, đợi một chút.”
Giọng Lương Linh Linh khản đặc.
“Lương Linh Linh, cậu sao vậy? Mau lên đây.”
Những người trên xe đều vẫy tay với Lương Linh Linh. Lương Linh Linh nhìn thấy Tô Vân Noãn, cô vội vàng bước lên chiếc xe của Tô Vân Noãn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

