“Không có, anh về trước đây.” Lộ Minh Tu vội vàng rời đi.
Triệu Vân Lộ hung hăng đá vào cái ghế bên cạnh, chết tiệt, ả có điểm nào không bằng con ả xấu xí Tô Vân Noãn kia chứ? Tại sao Lộ Minh Tu vẫn luôn không chịu chạm vào ả.
Lộ Minh Tu chạy về nhà, hắn đứng ở cửa, chần chừ mãi không bước vào.
Trước đây, hắn không thích Tô Vân Noãn, số lần về nhà cũng ít ỏi đáng thương, cho dù có về cũng đều là ban ngày ban mặt về lấy quần áo Tô Vân Noãn đã giặt sạch.
Hôm nay, hắn lại chạy về một cách khó hiểu.
Lộ Minh Tu đứng ở cửa rất lâu, trời đã tối mịt rồi, hết cách, hắn đành mở cửa bước vào.
Trong nhà tối om, căn phòng của Tô Vân Noãn đã tắt đèn, cửa cũng đóng chặt.
Tô Vân Noãn trước đây đều sẽ cố ý mở cửa, chờ đợi một ngày nào đó hắn nghĩ thông suốt, sẽ vào động phòng với cô.
Nhưng ba năm trôi qua, Lộ Minh Tu chưa từng bước vào một lần nào.
Lộ Minh Tu trở về phòng mình, ngã xuống giường, trong đầu nhớ lại những chuyện xảy ra mấy ngày nay.
Tô Vân Noãn vô cùng yêu hắn, hắn nói gì nghe nấy, những năm qua đều trôi qua như vậy.
Mấy ngày nay, cô đột nhiên thay đổi, chẳng phải là vì hắn đem công việc của cô cho Triệu Vân Lộ sao? Cô thật sự quá hẹp hòi rồi.
Cô không biết một góa phụ như Vân Lộ sống khó khăn thế nào sao?
Phải tìm lúc nào đó nói chuyện đàng hoàng với Tô Vân Noãn, bảo cô đừng làm loạn nữa.
Nghĩ đến việc chỉ cần mình nói chuyện tử tế với Tô Vân Noãn, cô sẽ nguôi giận, mọi thứ sẽ trở lại như xưa, tảng đá trong lòng Lộ Minh Tu cũng được buông xuống.
Đúng, chắc chắn là thái độ của hắn chưa đủ tốt, vì Vân Lộ hắn có thể nói chuyện đàng hoàng với Tô Vân Noãn.
Trời vừa sáng Tô Vân Noãn đã thức dậy, có lẽ do dậy sớm trong thời gian dài đã hình thành đồng hồ sinh học cố định, cô đã quen rồi.
Sau khi thức dậy, đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, thịt xào hôm qua vẫn còn một ít, cô nấu tạm một bát mì, đang ăn thì cửa phòng bên cạnh mở ra, Lộ Minh Tu sải đôi chân dài từ bên trong bước ra.
Bốn mắt nhìn nhau, Tô Vân Noãn rất tự nhiên dời mắt đi, ăn mì từng miếng lớn.
Lộ Minh Tu ngửi thấy mùi thịt xào thơm phức, liền đi vào bếp, nhưng trong bếp chỉ có một nồi nước luộc mì, hoàn toàn không có mì.
Hắn bước ra, ngồi đối diện Tô Vân Noãn.
“Vân Noãn, mì của tôi đâu?”
“Không có.” Tô Vân Noãn căn bản không muốn nói chuyện với hắn, đặc biệt là sáng sớm đã nhìn thấy Lộ Minh Tu, thật sự là xui xẻo hết sức.
Lộ Minh Tu tức giận, trước đây chỉ cần hắn về nhà, Tô Vân Noãn đều sẽ nấu riêng bữa sáng cho hắn, hôm nay cô lại dám ăn mảnh.
“Tô Vân Noãn, cô còn định làm loạn đến bao giờ?” Lộ Minh Tu nổi giận.
Tô Vân Noãn liếc nhìn hắn một cái, giống như đang nhìn một kẻ ngốc, cũng chỉ có cái đầu của hắn mới nghĩ là cô đang làm loạn.
Ăn nốt mấy miếng mì, mặc kệ Lộ Minh Tu đang thịnh nộ, Tô Vân Noãn dọn dẹp bát đũa sạch sẽ.
Sau đó cô ra ngoài đi làm, toàn bộ quá trình đều không thèm cho Lộ Minh Tu một ánh mắt nào.
Ra khỏi cửa, Tô Vân Noãn cảm thấy không khí bên ngoài trong lành hơn hẳn, cô lại sờ sờ mặt mình, tối qua cô đã làm một ít mặt nạ trong phòng thí nghiệm.
Tối nay chắc là có thể dùng được rồi, làn da già nua đen nhẻm này, may mà gặp được cô, không quá một tháng, nhất định có thể nuôi dưỡng ra một làn da trắng trẻo mịn màng.
Nghĩ đến việc mình sẽ nhanh chóng trở nên xinh đẹp, sự bực bội do Lộ Minh Tu mang lại cũng vơi đi không ít.
Lại đến trạm xe buýt, vẫn là đám đông chen chúc, trong lòng Tô Vân Noãn có chút oán thán.
Chưa từng ngồi loại xe buýt nào như thế này, nhìn thôi đã thấy sợ hãi.
Nhưng hết cách rồi, muốn đi làm thì bắt buộc phải đi xe buýt.
Lúc xe buýt đến, Tô Vân Noãn nhìn thấy Lộ Minh Tu đạp xe đạp, yên sau còn chở Triệu Vân Lộ, không biết hai người này định đi đâu.
Xe đạp, nếu cô có tiền mua xe đạp, thì không cần phải chen chúc xe buýt với bao nhiêu người thế này nữa.
Bước xuống từ xe buýt, Tô Vân Noãn đã toát mồ hôi ướt đẫm, bước vào phòng tài vụ, Lưu Khiết và Chu Mặc Mặc vẫn chưa đến, cô liền bắt tay vào dọn dẹp vệ sinh.
“Ây da, Vân Noãn, sao cô lại đến sớm thế này, chúng ta cùng làm.” Lưu Khiết hôm nay cố tình đến sớm, hôm qua Tô Vân Noãn và Chu Mặc Mặc dọn dẹp vệ sinh, cô ấy rất ngại, văn phòng của ba người, phải cùng nhau giữ gìn.
“Được.” Tô Vân Noãn cũng không từ chối, cô có tính ưa sạch sẽ, nơi mình ở thì thích phải sạch sẽ gọn gàng, nên cô cũng không so đo với người khác.
Hai người vừa dọn dẹp xong, Chu Mặc Mặc liền dẫn theo một cô gái thanh tú bước vào.
“Vân Noãn, tôi dẫn chị họ đến rồi, chị họ, đây chính là Tô Vân Noãn.”
Chu Mặc Mặc tính tình bộp chộp, đến nơi cũng chẳng khách sáo, liền nói thẳng chuyện đã bàn bạc với Tô Vân Noãn hôm qua.
Đồng Thư ngước mắt nhìn Tô Vân Noãn, người này không được ăn cơm sao? Sao lại gầy trơ xương thế này? Thảo nào công việc tốt như vậy mà cũng phải bán, chắc là thiếu tiền lắm.
“Chào chị.” Tô Vân Noãn chào hỏi Đồng Thư.
“Chào cô.” Đồng Thư cũng đáp lại.
Tô Vân Noãn mời Đồng Thư ngồi xuống, Chu Mặc Mặc vội vàng ngồi bên cạnh cô.
“Vân Noãn, chuyện này tôi đã nói với chị họ rồi, chị ấy đồng ý.” Chu Mặc Mặc lại lên tiếng.
“Ừm, đồng chí Tô, chúng ta cứ nói thẳng ra cho rõ ràng, tiền trao cháo múc, hôm nay tôi đã mang tiền đến rồi, nếu cô không hối hận, chúng ta đi làm thủ tục.”
Đồng Thư ở nhà chờ việc quá lâu rồi, nhưng lại thật sự không thi đỗ được công việc nào tốt.
Nay nghe Chu Mặc Mặc nói có người muốn bán công việc kế toán, liền đồng ý ngay, cầm theo tiền riêng của mình đi theo đến đây.
“Tôi không hối hận, được, chúng ta đi làm thủ tục.”
Tô Vân Noãn cũng không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ như vậy, nếu đã nói xong, cô và Đồng Thư liền theo Chu Mặc Mặc đến phòng lao động tiền lương của xưởng.
Chị gái ở phòng lao động cũng đã nghe nói chuyện của Tô Vân Noãn, cảm thấy cô bán công việc đi cũng tốt, đỡ bị Xưởng trưởng Lộ trả thù.
Dù nói thế nào, Lộ Minh Tu bây giờ vẫn là Phó giám đốc xưởng, muốn xử lý nhân viên dưới quyền mình vẫn dễ như trở bàn tay, cho dù người này có là vợ hắn đi chăng nữa.
Tin đồn Lộ Minh Tu đối xử tệ bạc với vợ, ở xưởng cán thép không phải là bí mật gì.
“Các cô đều suy nghĩ kỹ rồi chứ? Vân Noãn, cô tự nguyện nhường công việc cho đồng chí Đồng Thư sao?” Chị gái phòng lao động hỏi theo đúng thủ tục.
“Vâng, tôi tự nguyện, chúng tôi đến làm thủ tục, thỏa thuận chuyển nhượng tôi đã soạn sẵn rồi, cả đời này cũng không hối hận.”
Tô Vân Noãn viết một bản thỏa thuận chuyển nhượng, ký tên mình, còn điểm chỉ.
Thấy không ai có ý kiến gì, chị gái phòng lao động liền làm xong thủ tục chuyển nhượng công việc.
Ra khỏi phòng lao động, Đồng Thư liền giao tiền cho Tô Vân Noãn.
“Vân Noãn, vậy sau này cô không đi làm nữa, thì đi đâu? Hai nghìn đồng này sẽ nhanh chóng tiêu hết thôi.” Chu Mặc Mặc rất vui vì chị họ Đồng Thư có công việc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

