"Còn một chuyện nữa phải phiền thím, lương thực trong nhà lần này chắc chắn cháu không mang theo hết được, đợi cháu ổn định chỗ ở bên đó, sẽ viết thư cho thím, phiền thím gửi giúp cháu, trước khi đi cháu sẽ đưa chìa khóa nhà cho thím, lại phải làm phiền thím rồi."
"Đừng khách sáo với thím." Bác gái Quách nói. "Chuyện ruộng đất, trước tiên đừng nói cho ai biết, thím sẽ đợi thư của cháu."
Nếu các xã viên đều biết chuyện này, mà cô lại không theo quân được, không biết sẽ phải nghe bao nhiêu lời ong tiếng ve.
Tô Chiêu Chiêu ghi nhớ ân tình của bà ấy. "Cháu nghe lời thím."
Mai sẽ đi, con gà còn lại chắc chắn không kịp làm thịt. Tô Chiêu Chiêu định tặng cho bác gái Quách, nhưng bà ấy không nhận. Hai người giằng co một hồi, cuối cùng Tô Chiêu Chiêu bán con gà cho bác gái Quách với giá thấp hơn giá thị trường.
Tối hôm đó, Tô Chiêu Chiêu cùng hai đứa con bận rộn chuẩn bị lương khô mang theo dọc đường. Cô dùng số bột mì còn lại làm bánh, rồi rang gạo, ăn trực tiếp hoặc pha nước cũng được.
Lúc thu dọn hành lý, Tô Chiêu Chiêu chỉ lấy mấy bộ quần áo lành lặn, còn lại không mang theo. Hai đứa trẻ không nỡ, muốn mang theo hết quần áo, cô bèn lấy lý do ba sẽ mua đồ mới cho để ngăn cản chúng.
"Ba các con có lương..."
(Cố Hành đang ở cách đó ngàn dặm, không biết chuyện gì xảy ra, liên tục hắt hơi...)
Dọc đường đi, gần như ai gặp họ cũng phải hỏi một câu.
Từ khi đến đây, Tô Chiêu Chiêu chưa từng ra ngoài, những người gặp trên đường đều phải nghĩ ngợi một lúc mới nhớ ra tên.
"Chào dì ạ, chúng cháu đi xa một chuyến."
"Đi xa? Đi đâu thế?" Hình như nhà họ Tô không có họ hàng xa xôi gì mà?
Bây giờ cũng không cần phải giấu giếm nữa. "Đi thăm chồng, tìm cha của lũ trẻ ạ."
Nói xong câu này, Tô Chiêu Chiêu dẫn con cái tiếp tục đi, để lại những người nghe thấy nghi ngờ mình nghe nhầm.
Tô Chiêu Chiêu không đi thẳng ra khỏi thôn, mà đến trụ sở thôn xin giấy giới thiệu. Tô Căn Sinh đã chuẩn bị sẵn cho cô từ trước. "Dọc đường phải cẩn thận đấy, có chuyện gì thì tìm người mặc đồng phục là chắc chắn nhất."
Tô Chiêu Chiêu nhận lấy giấy giới thiệu, liên tục cảm ơn.
Biết cô nhất định sẽ đến trụ sở thôn, bác gái Quách thu xếp xong việc nhà cũng xách giỏ đến. Dọc đường gặp xã viên hỏi han, bà ấy liền giải thích cặn kẽ.
"Đúng vậy, Chiêu Đệ đang đi tìm chồng đấy!"
"Chẳng phải cậu ta đã chết từ lâu rồi sao?"
"Im miệng đi, đừng có nói người ta đã chết nữa. Người ta vẫn còn sống sờ sờ ra đấy, là anh hùng chiến đấu đã lên báo, đang làm sĩ quan trong quân đội đấy!"
"... Liên lạc được rồi! Đây gọi là duyên phận, gia đình bọn họ định mệnh là phải ở bên nhau."
"... Chắc chắn sẽ được hưởng phúc, xem ai còn dám nói Chiêu Đệ số khổ, khắc chồng nữa!"
Bác gái Quách nói cho hả giận, xong xuôi mới xách giỏ đến trụ sở thôn hội hợp với Tô Chiêu Chiêu, cùng nhau lên thị trấn.
Có người nhiệt tình còn chạy đến nhà Tô Lai Bảo báo tin. "Nhà anh còn chưa biết gì à?"
Sáng nay, gia đình Tô Lai Bảo ăn sáng muộn một chút, nghe vậy cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. "Biết gì? Sáng sớm tôi ra đồng làm việc, anh ăn sáng chưa?"
Người kia cố ý hỏi: "Chị anh đi xa, sao hai người không đi tiễn?"
"Đi xa nào?" Tô Lai Bảo nghi ngờ.
Hứa Đại Nữu uống một ngụm cháo. "Cô ta có thể đi đâu xa chứ? Chắc là lên thị trấn bán trứng gà thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
