Tô Chiêu Chiêu vội vàng tiễn bà ấy. "Thím đi thong thả."
Chờ bác gái Quách đi khỏi, Tô Chiêu Chiêu vui vẻ ngân nga. "Hôm nay là một ngày đẹp trời... Mọi chuyện đều như ý muốn... Cuối cùng cũng tiến thêm một bước nhỏ rồi."
Bác gái Quách vội vã đến trụ sở thôn, gặp ai chào hỏi bà ấy cũng qua loa cho xong chuyện, sau đó vội vàng đi tìm chồng.
Tô Căn Sinh đang nhăn nhó cầm bút máy viết báo cáo, thấy bà ấy bước vào liền hỏi: "Làm gì thế? Vội vàng thế, phía sau có ma đuổi à?"
Bác gái Quách trợn mắt nhìn ông ấy. "Miệng chó không mọc được ngà voi, ông xem lời nói của ông có giống chủ nhiệm hợp tác xã không? Đừng viết nữa, tôi có chuyện muốn nói với ông đây."
"Chuyện gì?" Tô Căn Sinh cẩn thận đậy nắp bút, kẹp vào trong sổ.
Trong văn phòng không có ai khác, không cần phải nói nhỏ, bác gái Quách bèn kể lại đầu đuôi câu chuyện.
"Còn có chuyện như vậy nữa sao?" Tô Căn Sinh ngạc nhiên hỏi. "Có khi nào nhìn nhầm không?"
Bác gái Quách đáp: "Nói nhăng nói cuội cái gì, chúng ta là phụ nữ, không thể nào nhận nhầm chồng mình được! Chắc chắn là không sai! Mấy năm trước chiến tranh loạn lạc, chuyện như vậy nhiều lắm, có gì mà lạ."
Tô Căn Sinh cũng không tức giận. "Nếu thật sự tìm được người, mẹ con bọn họ cũng có chỗ dựa."
Bác gái Quách giục giã. "Ông mau lên thị trấn tìm tờ báo đó cho kỹ đi, rồi hỏi thăm thêm xem sao. Nếu chúng ta không giúp đỡ, ông nói xem một người phụ nữ không hiểu gì như cô ấy, cho dù biết chồng mình còn sống cũng không biết cách tìm như thế nào. Nếu không phải hôm nay vô tình nhắc đến, không biết đến bao giờ cô ấy mới dám nói ra."
Tô Căn Sinh chỉ vào quyển sổ trước mặt. "Chờ tôi viết xong cái này đã, mai tôi phải lên thị trấn báo cáo công tác thu hoạch, tiện thể làm luôn."
Nhìn trời, quả thật cũng không còn sớm nữa, lên thị trấn tìm kiếm cũng mất thời gian. "Thôi được rồi, hôm nay không đi nữa, ngày mai ông phải đi sớm đấy! Đừng có chần chừ."
Tô Căn Sinh xua tay. "Biết rồi, biết rồi, bà về nhà đi, đừng làm phiền tôi làm việc."
Bác gái Quách bĩu môi, không làm phiền thì ông cũng chẳng viết được chữ nào.
Sáng sớm hôm sau, Tô Căn Sinh bị vợ giục giã lên thị trấn, đến tối mịt mới về. Về đến nhà, ông ấy nói chuyện với vợ một lúc, sau đó vội vàng ăn cơm tối, hai vợ chồng rủ nhau đến nhà Tô Chiêu Chiêu.
Mấy người Tô Chiêu Chiêu cũng vừa mới ăn cơm tối xong. Bữa tối ăn bánh bột ngô. Ở đây cũng trồng lúa mì, nhưng sản lượng không cao, cũng không trồng nhiều, một năm gia đình cô chỉ được ăn vài lần.
Tô Chiêu Chiêu lấy trong tủ ra một túi bột mì nhỏ, một lần đã dùng hết gần một nửa. Hai đứa trẻ vừa ăn vừa thấy xót, ngay cả món mì thơm phức cũng không thể an ủi tâm hồn bé nhỏ của chúng. Cơm gạo trắng còn chưa tiêu hóa hết, lại ăn mì, nhà giàu mới ăn như vậy!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Niệm nhăn nhó, vừa rửa bát vừa nhỏ giọng hỏi Cố Tưởng: "Anh, nếu cứ ăn như vậy, liệu lương thực nhà mình có đủ ăn đến sang năm không?"
Cố Tưởng liếc nhìn Tô Chiêu Chiêu đang ngồi hóng mát ngoài sân. "Sức khỏe của mẹ yếu, phải ăn uống tẩm bổ một chút."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
