Cố Thanh Hoan nằm trên chiếc giường gạch cứng ngắc, toàn thân đau nhức như rã rời, đầu óc mơ màng.
Ngoài gian nhà vọng vào tiếng trò chuyện lúc có lúc không.
“Mẹ, mẹ nói xem nửa đêm cô ta có dậy bỏ trốn không?” Một giọng nữ trẻ tuổi vang lên.
“Nó dám! Đã nhận tiền của nhà họ Hứa chúng ta, sống là người nhà họ Hứa, chết là ma nhà họ Hứa. Không có giấy giới thiệu, lẽ nào ra ngoài làm kẻ lang thang? Cha con làm bí thư chi bộ bao nhiêu năm nay, đâu phải hạng ăn chay. Hơn nữa, mẹ ruột nó còn đang chịu khổ trong chuồng bò ở thôn bên cạnh, chạy đằng trời!”
Giọng người phụ nữ trung niên này nghe qua đã biết không phải hạng người dễ dây vào.
Bà ta nghĩ đến việc cuối cùng cũng thoát khỏi gánh nặng là thằng hai, lập tức bước đi nhẹ nhàng.
Nghĩ ngợi một lát, bà ta lại dặn dò con gái: “Có những lời, đừng có ra ngoài mà bô bô, mua bán người là phạm pháp, đây là chuyện hai bên tình nguyện. Cố Thanh Hoan là tự nguyện gả cho thằng hai, nhà họ Hứa chúng ta rộng lượng, không chê nó là con cháu hủ nho, còn cho nó một trăm tệ tiền sính lễ, đã là hết lòng hết dạ rồi.”
“Đúng vậy…”
…
Hai người nói chuyện rồi đi xa dần.
Cố Thanh Hoan nhìn mạng nhện chằng chịt trên trần nhà, nổi cả da gà.
Kiên nhẫn tiêu hóa xong ký ức của nguyên chủ, còn có cuốn sách đột nhiên xuất hiện trong đầu tên là "Cô vợ nhỏ những năm 70", trong lòng cô có một vạn con lạc đà chạy qua.
Đây chính là chuyến du hành thời không mà Diêm Vương tặng cho cô sao?
Đi chết đi cái chuyến du hành thời không, bị lừa rồi!
Thật ra cô không phải là chủ nhân thực sự của cơ thể này.
Nói đến vài tiếng trước.
Cố Thanh Hoan như một con búp bê rách nát nằm trong vũng máu, toàn thân đau thấu xương tủy, không ngờ bị xe đâm lại đau đến thế.
Sớm biết… Sớm biết cô vẫn sẽ chọn cứu người, mặc dù đã đánh giá quá cao năng lực của bản thân, nhưng tận mắt nhìn thấy một sinh mạng nhỏ bé ra đi trước mắt mình, cô sao có thể nhẫn tâm.
Trước khi ý thức bị tước đoạt, cô nghe thấy tiếng kêu cứu của mọi người, tiếng khóc của trẻ con… đủ loại âm thanh.
Sau đó chìm vào bóng tối.
Khi ý thức khôi phục trở lại, Cố Thanh Hoan đã biến thành một linh hồn.
Cô đi theo những linh hồn khác, trôi qua một cây cầu, trên cầu không có canh Mạnh Bà.
Trước mắt đột nhiên xuất hiện một tòa đại điện, trên tấm biển đề: Minh Điện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)