Lời Phương Nhã Ninh chưa nói hết đã bị Nguyên Li cắt ngang: “Bác sĩ Phương hiểu lầm rồi, chỉ là bài thuốc ngâm chân thôi, ở nhà tôi vẫn dùng suốt. Ngày nào tôi cũng dùng, một ngày không dùng là thấy khó chịu.”
Trong lòng Phương Nhã Ninh thầm mắng, đúng là lắm chuyện. Cả người đầy thịt này đều là do tác oai tác quái mà ra.
“Vậy được, cô nói đi.” Vừa nói vừa nhận lấy giấy bút do cô y tá trẻ đưa tới.
Nguyên Li đọc tên các vị thuốc mình cần, Phương Nhã Ninh viết xuống rồi đưa cho Nguyên Li: “Này, xem xem đúng chưa.”
Phương Nhã Ninh cười xấu xa nhìn chằm chằm Nguyên Li, thầm nghĩ nhìn là biết con béo này không có não, chữ bác sĩ mà cô đọc được sao?
Nguyên Li cầm lấy xem xét nghiêm túc: “Ừm, không sai, phiền bác sĩ Phương tìm người bốc thuốc mang đến cho tôi nhé. Đi thong thả không tiễn nha.”
“Cô!” Phương Nhã Ninh giật phắt lấy đơn thuốc, quay đầu đi ra ngoài.
Tiểu Phùng đã đứng ở cửa nửa ngày rồi, lời Nguyên Li nói anh ấy nghe được hơn một nửa. Nói thế nào nhỉ, bỏ qua ngoại hình không bàn tới, Tiểu Phùng cảm thấy cô vợ này của Tiểu đoàn trưởng Cố cũng khá thú vị.
“Đồng chí Nguyên, tôi lấy cơm về rồi đây. Hôm nay có thịt xào cải thảo và khoai tây thái sợi.”
“Cảm ơn!” Nguyên Li mở hộp cơm ra, mùi cơm thơm nức mũi bay vào. Nguyên Li không nhịn được hít mạnh một hơi. Tiểu Phùng nhìn đến ngây người.
Ý gì đây? Đây chỉ là cơm canh bình thường ở nhà ăn, sao anh ấy lại cảm thấy đồng chí Nguyên cứ như chưa từng được ăn bao giờ vậy? Chẳng lẽ, trước kia đồng chí Nguyên sống khổ sở lắm?
Không thể nào. Nếu ăn không đủ no, thời buổi này nhà ai nuôi nổi người béo thế này chứ.
Nguyên Li chẳng hề chú ý đến biểu cảm của Tiểu Phùng. Cô còn tâm trí đâu mà để ý chứ. Nếu nói năm 2150 có điểm nào không tốt, thì chắc chắn là đồ ăn rồi.
Nhân loại phát triển quá nhanh, thực phẩm hoàn toàn mất đi hương vị nguyên bản. Tất cả thực phẩm đều được trồng trọt thông qua các loại tỷ lệ dữ liệu khoa học. Nói thật, mùi vị chẳng khác gì mấy loại phân bón hóa học và phân vi sinh là bao.
Cho dù thân phận Nguyên Li không tầm thường, đồ đưa đến chỗ cô đều là loại tốt nhất nhưng cô vẫn chẳng muốn nuốt. Chỉ đành chiết xuất dinh dưỡng trong thực phẩm ra, làm thành dịch dinh dưỡng để uống.
Cô y tá trẻ mang thuốc đến, Nguyên Li đưa cho cô ấy một đồng nhờ cô ấy sắc thành thuốc nước giúp. Cô y tá trẻ vui vẻ rời đi.
Nguyên Li lại có nhận thức mới về tiền bạc. Hình như, một đồng có sức mua phi phàm?
Nguyên Li uống hết bát thuốc Đông y mà y tá mang tới, hai mươi phút sau, bụng cô đau dữ dội, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Trung đoàn trưởng Tần tiễn Nguyên Li đi xong, vội vội vàng vàng chạy đến văn phòng sư đoàn trưởng. Sư đoàn trưởng Đường Trạm Bắc đang nghe điện thoại, vẻ mặt nghiêm túc sắp xếp công việc.
Nửa giờ sau, Sư đoàn trưởng Đường nghe xong lời Trung đoàn trưởng Tần báo cáo, giọng nghiêm nghị quát lớn: “Hồ đồ! Hôn nhân là trò đùa đấy à? Muốn kết là kết, muốn ly là ly sao!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
