Nhưng qua những hành động của gã cha cặn bã, cô đoán rằng hai đứa đó tám phần là con của ông ta.
Thêm vào đó là thiết lập nhân vật đối lập, nguyên chủ hễ cứ đối đầu với nữ chính Thẩm Thanh Thanh là lại như mất trí, hoàn toàn không kiểm soát được cảm xúc của mình.
Còn Thẩm Thanh Thanh thì sao, lúc nào cũng ra vẻ tôi bị oan ức nhưng tôi không nói.
Nhưng cô ta càng như vậy, lại càng chứng tỏ sự hiểm độc, cậy thế bắt nạt người của nguyên chủ!
Thẩm Tu Văn gõ cửa một hồi lâu, thái độ rõ ràng có chút mất kiên nhẫn.
Lúc này Lâm Nguyệt Như thật sự không có ý định châm dầu vào lửa, chỉ là quen thói giả tạo.
“Tu Văn, Tự Tự nó còn nhỏ, anh nói chuyện tử tế với nó, nó sẽ hiểu thôi.”
“Anh làm ba mà còn đi so đo với con cái hay sao?”
“Nó năm nay 21 tuổi rồi, còn nhỏ à?”
Không đợi Lâm Nguyệt Như mở miệng, cánh cửa phòng “cạch” một tiếng mở ra...
Mấy phút vừa rồi ở trong phòng, Khương Tự đã suy nghĩ rất rõ ràng, gây chuyện thì chắc chắn phải gây chuyện nhưng không phải bây giờ!
Cô cũng muốn giống như nguyên chủ, đối đầu với trời, đối đầu với đất, đối đầu với cả không khí nhưng tình hình không cho phép.
Đừng thấy nguyên chủ mang danh tiểu thư nhà tư bản nhưng từ khi mẹ Khương qua đời, sản nghiệp của nhà họ Khương về cơ bản đều đã vào tay Thẩm Tu Văn.
Còn nguyên chủ bị cốt truyện chi phối, cách hành xử luôn kiêu ngạo ngang ngược, có lúc tính tiểu thư nổi lên, ngay cả ba đẻ cũng mắng không tha.
Lâu dần, lòng Thẩm Tu Văn tự nhiên nghiêng về mấy đứa con sau.
Đương nhiên, trong đó cũng không thể thiếu công lao của bà mẹ kế kia.
Trước đây nguyên chủ vì tính tình nóng nảy này mà không ít lần bị Lâm Nguyệt Như chơi xỏ.
Hơn nữa, vừa rồi Khương Tự nhớ lại mới phát hiện, tất cả tiền và phiếu cô có trên người bây giờ cộng lại cũng chỉ có khoảng hơn một trăm đồng.
Chưa kể hộ khẩu của cô còn bị gã cha cặn bã giữ trong tay.
Lúc này nếu cô chọn đối đầu trực diện thì người chịu thiệt chỉ có thể là chính mình.
Nghĩ đến đây, Khương Tự nén lại sự ghê tởm vành mắt đỏ hoe nhìn gã cha cặn bã.
“Ba, lúc mẹ mất, ba đã nói thế nào?”
“Ba nói ba sẽ bảo vệ con cả đời nhưng bây giờ ba lại vì một người ngoài mà đánh con!”
“Ba đánh con, con không trách ba vì ba là ba của con, là người thân duy nhất của con trên thế giới này.”
“Nhưng con vô cớ bị một cái tát, con không oan ức sao? Chẳng lẽ con ngay cả tư cách để khóc cũng không có ư?”
Khương Tự vừa nói, vừa vô tình để lộ ra một bên má vừa đỏ vừa sưng của mình.
Thực ra, cái tát hôm qua của Thẩm Tu Văn không mạnh lắm.
Chẳng qua là nguyên chủ có làn da trắng lạnh, lại thêm đồ ăn thức uống đều là loại tốt nhất thời bấy giờ, làn da hoàn toàn có thể dùng từ “mịn màng như ngọc” để hình dung nên chỉ cần không chú ý dùng chút lực là sẽ để lại dấu vết.
Quả nhiên, sau khi Thẩm Tu Văn nhìn thấy vết tát trên mặt Khương Tự, ngọn lửa vừa bùng lên trong lòng liền lập tức bị dập tắt.
Nhưng bảo ông ta xin lỗi, ông ta lại không hạ được cái tôi xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)