Kết quả là quay lưng đi liền lên mạng lấy Khương Tự làm nguyên mẫu, viết một cuốn tiểu thuyết kinh tởm!
Khương Tự quả thực bị kinh tởm đến phát sợ, lúc đó cô chỉ cảm thấy tối sầm mắt lại, đến khi mở mắt ra lần nữa thì đã xuyên thẳng vào sách.
Không đợi cô nghĩ nhiều, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.
“Được rồi, mau mở cửa ra!”
“Con quậy cả ngày rồi, còn muốn quậy đến bao giờ nữa, chẳng lẽ con định ở trong phòng cả đời hay sao?”
“Phải, ba không nên ra tay với con nhưng chẳng lẽ con không có chỗ nào sai à?”
“Con cứ đi hỏi khắp Thượng Hải xem, nhà nào có con gái hỗn láo như con không, ba nói một câu, con cãi lại mười câu, trong mắt con còn có người ba này không?”
Người nói những lời này là gã cha cặn bã Thẩm Tu Văn của cô.
Thẩm Tu Văn là con rể ở rể của nhà họ Khương, năm nay bốn mươi lăm tuổi.
Vì bảo dưỡng tốt nên trông trẻ hơn nhiều so với tuổi thật.
Trong ký ức của nguyên chủ, tình cảm của ba mẹ luôn rất tốt, làm gì cũng có bàn có bạc nên cô luôn cảm thấy mình là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian.
Cho đến chín năm trước, mẹ Khương qua đời vì bệnh tật, gã cha cặn bã không màng mọi người phản đối, nhất quyết cưới một góa phụ đã qua một đời chồng và có hai con riêng, mối quan hệ của hai cha con từ đó mới trở nên căng thẳng.
Nhưng bà mẹ kế Lâm Nguyệt Như này của cô lại rất biết nhẫn nhịn, từ khi bước vào cửa đã luôn tỏ ra nhỏ nhẹ, đối xử với nguyên chủ còn tốt hơn cả con ruột của mình.
Ngay cả sau này khi sinh cho gã cha cặn bã một cậu con trai kháu khỉnh, bà ta vẫn luôn chăm sóc nguyên chủ một cách tận tụy.
Dần dần, nguyên chủ cũng buông bỏ lòng cảnh giác với bà ta.
Cả gia đình cứ thế sống yên ổn bên nhau, ngày tháng cũng coi như bình yên.
Nào ngờ, tối hôm qua nguyên chủ vừa tan làm, gã cha cặn bã đã ấp úng bàn với cô, muốn cô nhường lại công việc cho cô em kế Thẩm Thanh Thanh!
Nguyên chủ nghe xong liền nổi đóa, lập tức đáp trả.
“Ông nuôi con người ta lâu quá nên hỏng não rồi à?”
“Ông làm cho rõ đi, tôi mới là con gái ruột của ông!”
“Cô ta không có việc làm phải về quê, ba đẻ cô ta còn chưa sốt ruột, ông là ba dượng thì lo lắng cái nỗi gì?”
Mắng xong gã cha cặn bã, những người khác nguyên chủ cũng không tha, chỉ thẳng vào mũi mấy người họ mà chửi.
“Bao năm nay các người ăn của nhà họ Khương, uống của nhà họ Khương, món nợ này tôi còn chưa tính với các người đâu!”
“Các người lấy đâu ra mặt mũi mà nhòm ngó công việc của tôi? Đúng là một lũ vong ân bội nghĩa!”
Hai cha con đều nóng tính, Thẩm Tu Văn nói không lại nguyên chủ, liền giơ tay tát cô một cái.
Nguyên chủ từ nhỏ đã được nuông chiều, đừng nói là bị tát, ngay cả lời khó nghe cũng chưa từng nghe qua mấy câu.
Vì cái tát này, nguyên chủ vừa tức giận vừa đau lòng.
Thế là cô đã ở trong phòng cả ngày lẫn đêm không ra ngoài.
Lúc trước khi đọc sách, Khương Tự không có nhiều đồng cảm, bây giờ xuyên vào rồi, cô mới biết nguyên chủ oan ức đến nhường nào.
Trong truyện tuy không nói rõ nhưng ngoại hình của hai đứa em kế đều giống Lâm Nguyệt Như.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)