“Ông nói gì thế, tôi là loại người đó sao?”
Trương Hồng Anh đưa tiền và phiếu đã chuẩn bị sẵn cho Khương Tự.
Khương Tự cũng không khách sáo, trước mặt hai vợ chồng họ kiểm kê lại một lần, trừ đi số phiếu cô cần, còn lại 1220 tệ.
Tiếp theo, hai bên lại ký một bản thỏa thuận và điểm chỉ.
Xong việc, Khương Tự ngồi thêm một lúc rồi đứng dậy cáo từ.
“Chú, dì, vậy cháu về trước đây.”
“Tiểu Khương, ăn cơm tối xong rồi hẵng về, dì làm món thịt kho tàu, không cho một giọt nước nào, hầm bằng rượu vàng 2 tiếng đồng hồ, thơm lắm.”
Khương Tự cười: “Thôi ạ, ở nhà cháu còn chút việc.”
Thấy cô nhất quyết muốn đi, trời bên ngoài cũng đã tối, vợ chồng Trưởng khoa Chu không khuyên nữa.
Chỉ là lúc cô đi, Trương Hồng Anh lấy một hộp cơm từ trong tủ ra, đây là hộp mới mua tháng trước, chưa dùng lần nào.
Bà múc đầy một hộp thịt kho tàu, nhét vào tay Khương Tự: “Mang về ăn đi, đừng ngại.”
Khương Tự không từ chối được, đành phải nhận lấy.
Nhưng cô không về nhà ngay mà tìm một cửa hàng ăn uống.
Lúc ra ngoài, đám “cá” kia đã lộ diện, cũng phải cho chúng chút thời gian để cắn câu.
Chỉ tiếc là đợi Khương Tự thong thả ăn xong bữa cơm, rồi lại đủng đỉnh về đến nhà, nhà vẫn y nguyên như lúc cô đi.
Nhưng Khương Tự lại không hề vội, dù sao hôm nay mới là ngày đầu tiên, hơn nữa cô luôn cảm thấy đám “cá” này sẽ không để cô đợi lâu.
Dù sao thì sức hút của một vạn tệ vẫn rất lớn...
Quả nhiên không ngoài dự đoán, ngày hôm sau Khương Tự vừa ra khỏi ngõ đã thấy mấy gương mặt lạ hoắc hôm qua.
Đồng thời, cô cũng để ý thấy, cách đó không xa còn có hai chiếc xe đạp.
Khi thấy trên yên sau xe đạp còn buộc hai cái bao tải siêu lớn, Khương Tự biết ván này chắc rồi!
Ông chú ba mấy năm trước đã chuyển đến ngoại ô, từ đây đi xe buýt qua đó phải chuyển hai chuyến.
Với phương châm sống “khổ thế nào cũng không thể để bản thân khổ”, Khương Tự đi thẳng đến trạm xe lam gần nhà cũ.
Điền xong phiếu, lại nộp hai tệ.
Tiền xe tuy đắt một chút nhưng ít nhất không bị chen chúc như cá mòi hộp.
Lúc cô đến, vừa hay ông chú ba đang uống thuốc.
Chú Trung chăm sóc ông chú ba vừa thấy Khương Tự đến liền lập tức mách tội.
“Cô Tự, cô đến đúng lúc quá, dạo này ông cụ cứ không chịu uống thuốc đàng hoàng, nói ông cũng không nghe, còn không cho tôi gọi điện cho cô nữa!”
Nghe vậy, ông chú ba trừng mắt nhìn qua với vẻ không thể tin nổi.
“Cậu... cậu đừng nói bậy... khụ khụ khụ... tôi nào có không uống...”
Chú Trung “ồ” một tiếng, vẻ mặt như thể “xem tôi có tin ông không”.
Khương Tự buồn cười nhìn hai người: “Chú Trung, đưa thuốc cho cháu đi.”
“Vâng, cô Tự, tôi đi mua rau trước.”
Đợi người đi rồi, Khương Tự bê một cái ghế ngồi thẳng xuống trước giường.
Cũng không nói gì, chỉ im lặng nhìn ông chú ba.
Dừng một chút lại nói: “Ông đã hứa với ông nội sẽ thay ông chăm sóc cháu, không thể nói mà không giữ lời được!”
Ông chú ba vừa nghe thế liền sốt ruột, cầm bát thuốc lên uống ực một hơi.
Người làm nghề như họ, kỵ nhất chính là nói mà không giữ lời!
Trước khi anh cả qua đời, ông đã vỗ ngực đảm bảo với ông ấy rằng nhất định sẽ bảo vệ tốt cho con bé.
Nếu đến điều này cũng không làm được, sau này xuống dưới suối vàng, ông còn mặt mũi nào mà gặp anh cả?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



