Đợi khi nào lấy được ngọc bội và tài sản, cô ta nhất định sẽ tự tay trả thù.
Chiếc bóng đèn treo trên trần tỏa ra ánh sáng lờ mờ, cả phòng khám nồng nặc mùi thuốc sát trùng khiến người ta căng thẳng. Đặc biệt là hành lang dẫn đến phòng phẫu thuật, trông càng thêm sâu hun hút và âm u, chân tường còn mọc đầy rêu xanh.
Thẩm Tuyết không kìm được nuốt nước bọt, khung cảnh này khiến cô ta muốn bỏ chạy. Phòng khám nhỏ này là do cô ta nhờ Chu Hướng Dương dò la mới biết, nghe nói rất nhiều phụ nữ quanh đây muốn phá thai đều tìm đến.
Những bác sĩ, y tá làm việc ở bệnh viện chính quy nếu thiếu tiền sẽ đến đây nhận việc làm thêm. Mấy năm gần đây, những phòng khám chui kiểu này mọc lên không ít, công an vừa dẹp bỏ chỗ này thì chẳng bao lâu sau chỗ khác lại mọc lên.
Cuối cùng, Thẩm Tuyết vẫn bước về phía hành lang. Nhưng vừa đi được vài bước, cô ta đã đụng mặt Trần Mai, người vừa thay áo blouse trắng và xách túi vội vã bước ra từ phòng phẫu thuật.
Lúc này Trần Mai mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu xanh lam, quần lao động cùng màu, gò má bà ta hơi cao, trông rất tháo vát và toan tính.
"Đồng... đồng chí bác sĩ." Thẩm Tuyết thấy người này quen quen nên buột miệng gọi lại.
Trần Mai dừng bước, nhận ra cô gái mặc váy liền thân có gương mặt xinh đẹp trước mắt chính là người vừa đi cùng Thẩm Thù Linh lúc nãy.
Bà ta không ngờ cô gái này vẫn chưa về, khẽ nhíu mày, có chút hối hận vì đã tháo khẩu trang ra. Bà ta hỏi: "Có chuyện gì không?"
Trần Mai là bác sĩ khoa sản của bệnh viện thành phố, bà ta hiếm khi làm mấy chuyện thất đức này nhưng gần đây gia đình túng thiếu nên đành móc nối để làm chui một hai lần.
Thấy Trần Mai lên tiếng, Thẩm Tuyết biết ngay đây chính là bác sĩ vừa phẫu thuật cho Thẩm Thù Linh.
Cô ta liền hỏi: "Bác sĩ, lúc nãy cô vừa làm phẫu thuật cho một cô gái phải không?"
Chiều nay chỉ có mỗi mình Thẩm Thù Linh là bệnh nhân, cô gái mà Thẩm Tuyết nhắc đến là ai, làm phẫu thuật gì, cả hai người đều ngầm hiểu.
Nghe Thẩm Tuyết hỏi vậy, Trần Mai sinh lòng cảnh giác, sợ cô ta đến đòi lại tiền.
Bà ta lạnh lùng nói thẳng: "Tiền đã đóng rồi, cho dù không làm phẫu thuật cũng không trả lại được đâu."
So với việc làm cái phẫu thuật thất đức kia, thì việc giữ lại số tiền này khiến bà ta cảm thấy an tâm hơn nhiều.
Thẩm Tuyết nghe xong thì thót tim, vội vàng nói: "Sao lại không làm phẫu thuật? Tiền đã đóng đủ rồi sao có thể không làm? Bác sĩ như cô sao lại vô trách nhiệm thế hả!"
Cô ta tức điên lên được, bác sĩ kiểu gì mà nhận tiền rồi lại không làm việc?
Nếu Thẩm Thù Linh chưa phá thai, lỡ cô đổi ý hoặc lén gửi thư về Tây Bắc thì sao?
Sở dĩ cô ta ép Thẩm Thù Linh đi phá thai trước khi đến Cảng Thành là để cô hoàn toàn hết hy vọng với Cố Mặc Cẩn, từ đó bị cô ta nắm thóp hoàn toàn.
Dù sao thì theo cốt truyện, Thẩm Thù Linh và Cố Mặc Cẩn là nam nữ chính, là một cặp trời sinh. Vì khối tài sản khổng lồ và miếng ngọc bội kia, cô ta buộc phải dùng thủ đoạn cực đoan để chia rẽ họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)