"Thù Linh, sao rồi? Xử lý xong rồi hả em?"
Thẩm Tuyết vừa nói vừa ngó vào trong phòng phẫu thuật, cửa khép hờ nên không nhìn thấy gì cả.
Cô ta cảm thấy có gì đó không đúng, sao thời gian lại ngắn như vậy, lúc phẫu thuật cũng không nghe thấy tiếng kêu đau của Thẩm Thù Linh, phải biết rằng ở đây không tiêm thuốc tê được đâu.
Ánh đèn trong hành lang lúc sáng lúc tối, cả hành lang trông vừa dài hun hút vừa tối tăm.
Dứt lời, hai người cũng đi hết hành lang, bước ra khỏi phòng khám đến con hẻm nhỏ.
Bây giờ là chập tối, mặt trời dần lặn xuống, sắc trời đã mờ tối, Thẩm Thù Linh nhìn chút ánh sáng còn sót lại này, cảm giác ngột ngạt mà phòng khám mang lại cho cô mới tan biến.
Cô quay đầu nhìn Thẩm Tuyết đang nhíu mày bên cạnh, giơ tay tát mạnh vào mặt cô ta một cái.
"Chát" một tiếng, giòn giã và vang dội!
"Chị, chị đừng nói nữa, chị đừng nói nữa..."
Thẩm Thù Linh lẩm bẩm sau khi dùng hết sức tát Thẩm Tuyết một cái, trông cô như thể sắp suy sụp.
Thẩm Tuyết bị đánh lệch cả mặt, cả người ngẩn ra, rõ ràng là không ngờ một Thẩm Thù Linh vốn luôn ngoan ngoãn lại đột nhiên ra tay đánh mình.
"Bốp!"
"Bốp bốp bốp!"
Nhân lúc Thẩm Tuyết chưa kịp phản ứng, Thẩm Thù Linh lại dùng hết sức bình sinh tát liên tiếp mấy cái nữa. Tiếng tát tai giòn giã vang vọng trong con hẻm nhỏ chật hẹp, chẳng ai chú ý đến sự việc đang diễn ra trong góc tối này.
Gương mặt Thẩm Tuyết lập tức sưng đỏ, ngay cả bím tóc đuôi sam thắt trước ngực cũng bị đánh đến rối tung, tai cô ta ù đi.
Mấy cái tát này chứa đựng sự căm hận của Thẩm Thù Linh, e là phải cả tuần mới tan hết vết sưng.
Đánh xong, Thẩm Thù Linh không nói thêm lời nào, rảo bước đến đẩy chiếc xe đạp nữ nhập khẩu hiệu Lan Linh màu trắng kem đang dựa bên cạnh rồi đạp xe rời đi.
Đây là chiếc xe hai người dùng khi đến đây. Chiếc xe đạp này là của Thẩm Thù Linh, do chú Tăng giúp cô mua ở chợ đen với giá năm trăm đồng, nghe nói cả nước có chưa đến một ngàn chiếc.
Biểu tượng vương miện chạm nổi trên ghi đông rõ nét và bắt mắt, khiến Thẩm Tuyết thèm thuồng đã lâu. Giữa những chiếc xe đạp khung ngang thô kệch, chiếc xe này trông quá đỗi tinh tế và xinh đẹp.
Phòng khám nhỏ cách nhà họ Thẩm rất xa, giờ Thẩm Thù Linh một mình đạp xe đi, Thẩm Tuyết chỉ còn nước đi bộ về. Như vậy, miếng ngọc bội cất trong két sắt ở nhà đương nhiên cũng sẽ không bị ai lấy mất.
Nghĩ đến đây, khóe môi Thẩm Thù Linh nhếch lên một nụ cười. Gió chiều thổi tung mái tóc xoăn dài, mang lại cho cô cảm giác như được tái sinh và tràn trề hy vọng.
*
Tại cửa phòng khám, khi Thẩm Tuyết hoàn hồn lại sau cơn đau và tiếng ù tai, cô ta chỉ còn nhìn thấy bóng lưng gầy gò của Thẩm Thù Linh đang đạp xe đi xa.
Cô ta ôm mặt giậm chân, nghiến răng nghiến lợi rủa: "Thẩm Thù Linh, mày cứ đợi đấy!"
Dám đối xử với cô ta như vậy sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)