Nghĩ đến đây, Ôn Dư Anh không khỏi trở nên sầu não.
Đang lúc suy nghĩ miên man, điện thoại bàn đột nhiên vang lên.
Ôn Dư Anh không chậm trễ một giây nào, lập tức nhấc máy nghe điện thoại.
“A lô.” Ôn Dư Anh vội vàng nhấc điện thoại lên gọi một tiếng.
Đầu dây bên kia lại không truyền đến giọng nói của người đàn ông mà cô vừa căng thẳng vừa mong đợi, vẫn là nhân viên trực tổng đài vừa nãy.
“Chào đồng chí, bên tôi vừa mới nhận được tin tức, hôm nay sĩ quan Thẩm vừa nhận một nhiệm vụ, đã đi làm nhiệm vụ rồi, không biết khi nào mới trở về.”
Ôn Dư Anh nghe lời này, trong lòng thầm sốt ruột, tâm trạng muốn đi tìm Thẩm Nghiên Châu càng thêm cấp bách.
Đơn xin ly hôn đều đã nộp lên rồi, đúng vào thời khắc mấu chốt này, đối phương lại đi làm nhiệm vụ.
Vậy đợi anh làm nhiệm vụ trở về, có phải báo cáo ly hôn đã được phê duyệt rồi không?
Cũng không biết, một sĩ quan như Thẩm Nghiên Châu, muốn tái hôn với anh có dễ dàng hay không.
Sau khi cúp điện thoại, Ôn Dư Anh không dám chậm trễ một khắc nào, bắt đầu dọn toàn bộ những đồ vật có giá trị trong căn biệt thự nhỏ kiểu Tây vào không gian của mình.
Đợi khi thím Vương đến, nhìn thấy rất nhiều đồ đạc trong nhà đều không thấy đâu, còn tưởng là bị trộm.
“Tiểu thư, cô có nhà à?” Đợi sau khi nhìn thấy Ôn Dư Anh xuống lầu, thím Vương mới không kìm được thở phào nhẹ nhõm.
“Vâng, thím Vương, tiền công khoảng thời gian này của thím, lát nữa cháu sẽ thanh toán cho thím nhé, bắt đầu từ ngày mai thím không cần đến nữa.” Ôn Dư Anh đi đến trước mặt thím Vương lên tiếng nói.
“Không cần đến nữa sao? Sao vậy tiểu thư? Là tôi đã làm sai chuyện gì sao?” Thím Vương vội hỏi.
“Không phải không phải, là cháu phải đến quân khu tìm chồng cháu rồi.” Ôn Dư Anh vội nói.
Nghe thấy lời này, thím Vương lập tức bật cười, sau đó vừa cất gọn thức ăn đã mua vừa nói: “Đúng rồi, sớm nên như vậy. Vợ chồng với nhau mà cứ xa cách hai nơi trong thời gian dài, làm sao mà sống tiếp được.”
“Vâng, cháu cũng nghĩ như vậy.” Ôn Dư Anh phụ họa.
Thật ra đáng lẽ cô còn phải ở lại Hỗ Thị thêm vài ngày, tích trữ vật tư, rồi mới đi tìm Thẩm Nghiên Châu.
Nhưng thím Vương đã làm người giúp việc ở nhà cô bao nhiêu năm như vậy, rất hiểu cô, sợ bị thím Vương nhận ra lúc này mình đã không còn giống như trước đây, tốt nhất vẫn là cho người rời đi trước thì hơn.
Hơn nữa những việc cô sắp làm tiếp theo, phải hành động một mình mới được.
Sau khi thím Vương làm xong bữa cơm cuối cùng này, Ôn Dư Anh thanh toán toàn bộ tiền công cho đối phương, hơn nữa còn đưa thêm cho bà ấy ba tháng tiền lương, tiễn người đi trong sự cảm kích và lưu luyến của thím Vương.
Thím Vương đã làm việc ở nhà họ Ôn nhiều năm, từ lâu Ôn Dư Anh đã coi bà ấy như một nửa người nhà.
Nhưng hiện giờ cô không thể tiếp tục ở lại Hỗ Thị nữa, cô muốn sống sót thì bắt buộc phải đi tìm Thẩm Nghiên Châu.
Ngày hôm nay, chị họ Ôn Tri Hạ của cô không hề đến làm phiền cô, đoán chừng là cho rằng bên này cô đang mặn nồng với Tưởng Hoài Khiêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
