Để không phải xuống nông thôn, cô đã xem công việc mà Ôn Tri Hạ nói như cọng rơm cứu mạng, thế là trực tiếp giao ngọc bội ra.
Dù sao nhỡ đâu thật sự phải xuống nông thôn, miếng ngọc bội này của cô cũng không giữ được mà sẽ bị tịch thu, chi bằng đem đi đổi lấy công việc.
Nào ngờ, với thân phận tiểu thư nhà tư bản này của cô, cho dù có công việc hay không thì đều phải bị đưa đi cải tạo, cho nên Ôn Tri Hạ chỉ vì ngọc bội mà lừa gạt cô.
Sau khi chết cô mới biết, bên trong miếng ngọc bội này lại ẩn chứa một không gian, mà nước linh tuyền bên trong có thể chữa trị được rất nhiều bệnh tật trên thế gian này.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Ôn Dư Anh kích động đến mức cơ thể khẽ run lên.
Thật sự giống hệt như miêu tả trong tiểu thuyết, không gian bên trong có một dòng linh tuyền, mà xung quanh linh tuyền còn có rất nhiều ruộng đất, chắc hẳn chính là linh điền trong truyền thuyết.
Ôn Dư Anh đi đến bên cạnh dòng linh tuyền, ngồi xổm xuống dùng tay vốc nước linh tuyền uống một ngụm, lập tức liền cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Nước linh tuyền này thật sự rất thần kỳ, chỉ uống một ngụm cô liền cảm thấy phần bụng dưới đang đau âm ỉ của mình đã dịu hẳn đi.
Nghĩ đến trong bụng mình còn có một sinh mệnh nhỏ, Ôn Dư Anh không khỏi xoa xoa bụng mình.
Cô đã không còn cha mẹ, hiện giờ đứa bé là huyết mạch chí thân duy nhất của cô, cô nhất định phải bảo vệ con thật tốt.
Ôn Dư Anh đi dạo một vòng trong không gian này, bên trong ngoài nước linh tuyền ra thì hình như cũng không có thứ gì dùng được nữa.
Nếu muốn trồng trọt, vẫn phải tự mình mua hạt giống về trồng.
Không đúng, cô còn phải tích trữ vật tư.
Còn nửa năm nữa, quốc gia kiểm soát vật tư sẽ ngày càng nghiêm ngặt, mua đồ gì cũng cần có tem phiếu mới mua được, trừ phi đi chợ đen.
Cho nên trước khi chính sách bắt đầu thực thi nghiêm ngặt như vậy, cô phải tích trữ vật tư vào trong không gian của mình.
Ôn Dư Anh nói làm là làm, lúc này cô đang rảnh rỗi nên quyết định trước tiên sẽ chuyển toàn bộ những đồ vật có giá trị trong nhà vào không gian của mình.
Ôn Tri Hạ là người xuyên không, biết trước được hướng đi của thời đại này, chắc chắn sẽ chuẩn bị nhiều chuyện đầy đủ hơn cô.
Cho nên vật tư thì phải tích trữ, mà cô cũng phải nhanh chóng đi tìm Thẩm Nghiên Châu.
Đúng rồi, có phải cô đã quên mất chuyện gì rồi không?
Xong rồi! Đơn xin ly hôn của cô và Thẩm Nghiên Châu, hôm qua đã được Thẩm Nghiên Châu nộp lên rồi!
Nghĩ đến đây, Ôn Dư Anh không khỏi ảo não gõ gõ đầu mình, lập tức chạy xuống lầu dùng điện thoại bàn trong nhà quay số gọi đến đơn vị của Thẩm Nghiên Châu.
“Tút tút tút” vài tiếng, điện thoại đã được kết nối.
“Xin chào, xin hỏi tìm ai?” Đối phương hỏi.
“Tôi, tôi tìm Thẩm Nghiên Châu.” Ôn Dư Anh hơi căng thẳng nói.
Rõ ràng đối phương sửng sốt một chút, mới trả lời: “Xin hỏi cô là gì của sĩ quan Thẩm?”
“Tôi là vợ anh ấy.” Ôn Dư Anh đáp không chút do dự.
Trước kia khi đối mặt với những chuyện liên quan đến Thẩm Nghiên Châu, da mặt cô rất mỏng, chưa từng dễ dàng nói ra câu mình là vợ của Thẩm Nghiên Châu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)