Ý thức được điểm này, bà chủ vội nặn ra nụ cười sau đó nói: “Được được được, bây giờ tôi sẽ gói cho cô. Nhưng mà có rất nhiều loại hạt giống không có nhiều người mua, không đủ mười túi.”
“Vậy thì có bao nhiêu gói bấy nhiêu.” Ôn Dư Anh lại nói.
Dù sao linh điền trong không gian của cô có rất nhiều, hơn nữa một năm bốn mùa lại đều có thể trồng trọt, không tồn tại khoảng thời gian trống mua hạt giống sẽ lãng phí.
Quan trọng nhất là lúc này cô vẫn còn có thể vung tay quá trán tiêu tiền. Đợi nửa năm nữa, không đúng, có thể là hai tháng nữa, sẽ không thể tiêu tiền như vậy nữa.
Sau khi mua các loại hạt giống gạo, mì, rau củ, trái cây, Ôn Dư Anh lại đi đến khu đồ dùng sinh hoạt, bắt đầu điên cuồng mua mua mua.
Nào là dầu gội, sữa tắm, sữa rửa mặt, kem dưỡng da, suýt chút nữa Ôn Dư Anh đã trực tiếp càn quét gần hết đồ đạc trên quầy.
Sau đó cô lại đi mua ga trải giường, chăn đệm và các đồ dùng trên giường khác.
Bẩm sinh Ôn Dư Anh đã có mệnh phú quý, làn da mềm mại đến mức có thể vắt ra nước, không thể ngủ trên ga trải giường chăn đệm kém chất lượng.
Cho nên kiếp trước sau khi xuống nông thôn, cô ngủ trên những chiếc ga trải giường thô ráp đó, lúc thức dậy vào ngày hôm sau trên người lập tức nổi đầy những nốt mẩn đỏ chi chít.
Cũng chính vì điều này, lúc đó rất nhiều bà cô nhiều chuyện ở đó đã đồn thổi rằng cô ỷ vào việc mình xinh đẹp nên thường xuyên làm loạn, mắc bệnh lây qua đường tình dục nên trên người mới như vậy.
Nhưng cũng nhờ vậy, những gã đàn ông thèm muốn cô đều không dám thật sự cưỡng bức cô.
Điều may mắn duy nhất ở kiếp trước chính là cô đã không vì ngoại hình của mình mà bị làm nhục nhỉ?
Lúc từ trung tâm thương mại đi ra thì đã sắp đến 2 giờ chiều rồi.
Ôn Dư Anh thuê một tài xế chở hàng, nhờ người vận chuyển toàn bộ đồ đạc cô mua ở trung tâm thương mại về ngôi biệt thự nhỏ của mình.
Đợi sau khi tài xế dỡ hàng xuống, Ôn Dư Anh tiện tay thu toàn bộ những thứ đó vào trong không gian, chỉ chờ sau khi đến quân khu là có thể dùng đến.
Ngày hôm sau, cô dự định đi một chuyến chợ đen, xem thử có thể mua chút thịt hay gì đó không.
Trên thị trường cũng có bán thịt nhưng cung không đủ cầu, hơn nữa rất nhiều chỗ đều cần phiếu thịt mới có thể mua.
Chợ đen lại khác, một số thịt lợn nuôi lén lút cùng với thịt lợn rừng và cả thịt bò sẽ được mang ra chợ đen bán nhưng không phải ngày nào cũng có, Ôn Dư Anh vẫn quyết định đi thử vận may.
Trước đây thím Vương mua thịt về nấu cơm cho cô, bởi vì mua ít thịt nên dễ mua.
Nhưng Ôn Dư Anh lúc này lại khác, cô muốn mua số lượng lớn thịt, tích trữ ở trong không gian.
Không chỉ như vậy, cô còn muốn nuôi gà nuôi vịt nuôi cá ở trong không gian, cho nên ngày mai vẫn phải đi một chuyến ra chợ, mua được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Tốt nhất có thể mua một chút trứng gà trứng vịt có thể ấp ra gà con vịt con, cô có thể thử đặt ở trong không gian ấp xem sao, xem thử có được không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)