“Anh Anh, em yên tâm, đợi em bỏ đứa bé trong bụng đi, chúng ta lập tức đi đăng ký kết hôn.”
Bên tai Ôn Dư Anh vang lên một giọng nam quen thuộc.
Giọng nói này, cô mãi mãi không bao giờ quên.
Đó là giọng của kẻ mà cô từng mù quáng tin tưởng mọi lời ngon tiếng ngọt bịa đặt, thậm chí bị anh ta lừa gạt đến mức ly hôn và phá thai, người thanh mai trúc mã lớn lên cùng cô từ nhỏ, Tưởng Hoài Khiêm.
Ôn Dư Anh chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên một tia sáng chói lòa, đợi đến khi nhìn rõ người trước mặt, cô không dám tin mà mở to đôi mắt hạnh xinh đẹp.
Không phải cô đã chết rồi sao? Chết vào lúc bị đưa đi cải tạo, tại nơi cô xuống nông thôn.
Bởi vì cuộc sống thật sự quá khổ cực, cơ thể từ nhỏ đã được nuông chiều của cô hoàn toàn không thể chịu đựng nổi.
Bị sốt cao liên tục suốt mấy ngày mà không một ai phát hiện, sau đó cô chết thảm trong căn nhà trọ rách nát lúc xuống nông thôn, đợi đến khi thi thể bốc mùi mới có người nhận ra.
Thế nhưng sau khi chết cô mới biết, thế giới mình đang sống chỉ là một cuốn tiểu thuyết niên đại.
Nữ chính của cuốn tiểu thuyết là một người xuyên không từ thế giới khác đến, cũng chính là chị họ Ôn Tri Hạ của cô, còn nam chính lại là chồng trước của cô, Thẩm Nghiên Châu.
Còn Ôn Dư Anh cô lại là nữ phụ ác độc trong cuốn tiểu thuyết niên đại này, cũng chính là vợ trước của nam chính.
Thấy Ôn Dư Anh lại không thèm để ý đến mình, anh ta cho rằng cô vẫn còn đang do dự. Tưởng Hoài Khiêm quyết định thừa thắng xông lên, lại nhấn mạnh thêm một lần nữa rằng sẽ cưới Ôn Dư Anh.
Rõ ràng đã mang thai nhưng người phụ nữ trước mặt vẫn có làn da trắng mịn như ngọc, khuôn mặt kiều diễm xinh đẹp đó khiến người ta phải sáng mắt lên.
Cho dù có nhìn Ôn Dư Anh bao nhiêu lần, người phụ nữ này vẫn xinh đẹp như vậy, rõ ràng đã kết hôn rồi nhưng vẫn khiến anh ta nhớ mãi không quên.
Anh ta không bận tâm chuyện Ôn Dư Anh từng gả cho người khác và đang mang thai con của kẻ khác, chỉ cần cuối cùng có thể chiếm được cơ thể cô là được.
Một người có nhan sắc tuyệt trần như Ôn Dư Anh, Tưởng Hoài Khiêm chưa từng gặp người thứ hai.
Anh ta chỉ nhắm vào nhan sắc của Ôn Dư Anh, có thể lừa được người đến bên cạnh mình là đủ rồi, dù sao anh ta cũng không thiếu tiền để nuôi sống Ôn Dư Anh.
Còn Ôn Dư Anh, sau khi gả cho anh ta chỉ cần hầu hạ anh ta thật tốt, ở nhà làm một con chim hoàng yến của anh ta là được.
Nghe những lời ngon tiếng ngọt của Tưởng Hoài Khiêm, Ôn Dư Anh chỉ cảm thấy tim mình đập thình thịch, đến mức hai tay cũng bắt đầu run rẩy.
Cô nhớ ra rồi, thời điểm này là lúc nào. Vào ngày thứ hai sau khi cô vừa gọi điện thoại đề nghị ly hôn với chồng mình là Thẩm Nghiên Châu và Thẩm Nghiên Châu đã nộp báo cáo xin ly hôn lên trên, cô phát hiện mình mang thai.
Lúc này cô rất sợ hãi, suy cho cùng trong bụng đã hình thành một sinh mệnh mới, cô cũng đang phân vân không biết có nên báo chuyện này cho Thẩm Nghiên Châu, bảo anh rút lại đơn xin ly hôn hay không.
Thế nhưng đúng vào lúc này, Tưởng Hoài Khiêm lại hẹn cô ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
