Tiêu Đống Quốc không để tâm đến xuất thân của cô, điều đó từng khiến cô nghĩ rằng mình đã tìm được chỗ dựa cả đời, cho đến khi nếm đủ mọi cay đắng cô mới hiểu ra...
Những con đường tưởng chừng dễ đi, thực chất đều đã âm thầm định sẵn cái giá phải trả.
Còn những con đường mà cô từng cho là khó khăn, nếu kiên trì đi tiếp lại có thể tạo ra một vùng trời riêng.
Đi về nông thôn cũng không có gì không tốt. Chỉ cần cả nhà sum họp bên nhau, cố gắng vượt qua vài năm khó khăn này, rồi sẽ có ngày ngẩng đầu lên được.
Tô Thanh Nhiễm xử lý xong vết thương rồi mơ màng nằm trên giường, bắt đầu lên kế hoạch chi tiết cho việc về nông thôn.
Chỉ có điều, trước khi đi cô vẫn phải tạm thời ở lại đây.
Mối thù kiếp trước mới chỉ là trả lãi, muốn xóa sổ hoàn toàn thì vẫn còn xa lắm.
Dù không thể giết người phóng hỏa, nhưng trước khi đi có thể khiến họ tức ói máu cũng tốt.
Hơn nữa, bà mẹ chồng của kiếp trước vẫn chưa về. Nghĩ đến đây, cô lại phấn khích đến mức không ngủ được.
Phòng bên cạnh, Thẩm Vân Phương lúc thì khóc lóc thút thít, lúc thì mắng con, không lúc nào yên.
Nhưng những âm thanh đó lọt vào tai cô lại trở nên du dương lạ thường. Tô Thanh Nhiễm nghe một lúc rồi mới hài lòng chìm vào giấc ngủ.
Đến nửa đêm, trong sân bỗng vang lên tiếng khóc ré của trẻ con, ngay sau đó là tiếng Thẩm Vân Phương gõ cửa phòng Tiêu Đống Quốc.
“Đống Quốc, Tiểu Quân sốt rồi!”
“Em đừng vội, anh đưa hai mẹ con đến bệnh viện ngay!”
Tô Thanh Nhiễm bị đánh thức trong giây lát rồi lại xoay người ngủ tiếp.
Kiếp trước, Thẩm Vân Phương đã không ít lần mượn cớ Tiểu Quân để ràng buộc Tiêu Đống Quốc.
Mỗi khi cô và Tiêu Đống Quốc ở riêng, Thẩm Vân Phương luôn tìm được lý do thích hợp để gọi Tiêu Đống Quốc đi khỏi bên cạnh cô.
Chuyện nửa đêm đi bệnh viện cũng không phải hiếm. Mãi cho đến sau này, Tiêu Đống Quốc dứt khoát không về phòng nữa mà ở lại cùng Tiểu Quân, ban đêm mới yên tĩnh trở lại.
Quả nhiên, “gia đình ba người” này quậy phá suốt cả đêm.
Ngày hôm sau, Tô Thanh Nhiễm vừa mở mắt đã nghe thấy giọng nói khàn khàn của Thẩm Vân Phương từ bên ngoài vọng vào, xen lẫn là tiếng hùa theo của hàng xóm láng giềng.
Tô Thanh Nhiễm liếc nhìn đồng hồ trên bàn. Giờ này chính là lúc mọi người trong khu tập thể ra ngoài lấy nước, đi vệ sinh.
Thẩm Vân Phương lại bắt đầu bán thảm, cô ý bôi nhọ cô trước mặt mọi người đây mà?
Bán thảm thì ai mà không biết? Kiếp trước là do cô quá giữ thể diện, không muốn dùng thủ đoạn như Thẩm Vân Phương.
Nghĩ đến đây, Tô Thanh Nhiễm liền nhanh chóng xuống giường bắt đầu chuẩn bị.
Vết thương trên trán đã bắt đầu đóng vảy. Cô liền bôi thật nhiều thuốc đỏ rồi dùng gạc băng dày mấy lớp.
Sắc mặt chưa đủ nhợt nhạt thì đánh thêm nhiều phấn để che đi đôi môi hồng hào.
Chỉ cần chuẩn bị đơn giản như vậy, người trong gương đến chính cô nhìn cũng thấy đáng thương.
Vừa ra khỏi cửa, Tô Thanh Nhiễm liền bắt đầu diễn.
Kiếp trước, cô và Thẩm Vân Phương sống chung dưới một mái nhà mười sáu năm, cũng đấu đá mười sáu năm.
Thấy dáng vẻ yếu đuối đáng thương của cô, Thẩm Vân Phương lập tức sững người, hồi lâu không nói nên lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
