Thẩm Vân Phương biết giám đốc nhà máy đã đi công tác, công việc vẫn chưa chốt hạ, cô ta không dám tranh cãi với Tô Thanh Nhiễm vào thời điểm mấu chốt này.
Đành phải ôm mặt khóc lóc chạy về phòng.
Tô Thanh Nhiễm đang định ra ngoài, Tiêu Đống Quốc lại chặn đường cô.
“Thanh Nhiễm, anh biết trong lòng em có tức giận, nhưng có những lời anh phải nói rõ với em. Giữa anh và Vân Phương thật sự trong sạch, không có chuyện gì cả.”
“Anh đã hứa với giáo sư Tô sẽ cưới em, sẽ không nuốt lời. Nhưng em cũng phải hiểu một điều, anh sẽ không đuổi mẹ con Vân Phương đi.”
“Còn nữa, tiệc cưới của chúng ta bỏ đi, đợi mẹ về chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn, đến lúc đó cả nhà ngồi lại ăn một bữa cơm là được rồi, nếu không anh sợ ảnh hưởng không tốt.”
Tô Thanh Nhiễm cười nhạt nhìn anh ta: “Anh nghĩ hay thật đấy, quan trọng là bao giờ mẹ anh mới về được? Hay là anh gửi điện báo thúc giục đi?”
Muộn nữa là cô đi mất rồi.
Tiêu Đống Quốc thấy cô lộ vẻ mong đợi, tưởng rằng cô đang nóng lòng muốn đi đăng ký kết hôn, trong lòng thầm vui mừng.
“Em yên tâm, chỉ hai ngày nữa thôi, đợi mẹ về là chúng ta đi đăng ký kết hôn, Nhiễm Nhiễm...”
Chưa đợi Tiêu Đống Quốc nói xong, giọng của Thẩm Vân Phương lại vang lên: “Đống Quốc, anh mau qua đây xem, Tiểu Quân nói nó bị đau bụng.”
Tô Thanh Nhiễm cười nhếch môi: “Mau đi đi, mẹ con họ lại cần anh rồi.”
Tiêu Đống Quốc mím môi, dường như có chút không hài lòng vì bị ngắt lời: “Nhiễm Nhiễm, anh qua xem trước, em đợi anh một lát.”
Ngoài miệng thì Tô Thanh Nhiễm nói được, chân lại chuồn nhanh hơn ai hết.
Muốn cô đợi à? Nằm mơ đi!
Vừa ra khỏi cửa, Tô Thanh Nhiễm liền gặp một nhóm hàng xóm đang chuẩn bị đi làm trong ngõ.
Mọi người nhìn thấy Tô Thanh Nhiễm đều nói đùa hỏi: “Hai ngày nay nhà cháu thật là náo nhiệt, à đúng rồi, cháu và đồng chí Tiêu định bao giờ mời chúng tôi uống rượu mừng vậy?”
Cơ hội đến tận cửa, sao Tô Thanh Nhiễm có thể bỏ qua.
“Đồng chí Tô, cháu đúng là thật thà quá, thằng bé Tiểu Quân trông khỏe mạnh như vậy, đâu có yếu ớt đến thế? Chẳng lẽ cháu không nhìn ra người ta đang cố tình à?”
“Còn nữa, bà mẹ chồng tương lai của cháu cũng thật là, không về sớm không về muộn, có chuyện gì quan trọng mà níu kéo lâu như vậy? Rõ ràng là đang làm cao trốn tránh cháu đấy.”
“Đúng vậy, ảnh hưởng không tốt cái gì? Không ngờ họ Tiêu lại là người như vậy!”
“Chuyện nhà họ Tiêu, chúng tôi không tiện nói nhiều, cháu tự mình suy nghĩ cho kỹ đi!”
Vành mắt Tô Thanh Nhiễm đỏ hoe, cố nén không cho nước mắt rơi xuống, trịnh trọng gật đầu với mọi người: “Cảm ơn các thím, các bác đã lo lắng cho cháu.”
Mọi người thấy vậy, lại thầm mắng Tiêu Đống Quốc và Thẩm Vân Phương một trận nữa.
Ra khỏi đầu ngõ, Tô Thanh Nhiễm đi thẳng đến tìm Nam Tinh.
Thời gian hôm nay còn sớm, vận may của hai cô cháu cực tốt, lúc đến xếp hàng, quầy bánh bao nhân thịt vẫn còn không ít.
Tô Thanh Nhiễm mua một lúc mười cái bánh bao nhân thịt lớn.
Vừa rồi lúc ở cửa, cô đã lén lấy trứng trong không gian ra. Trứng vẫn còn nóng hổi, giống hệt như lúc mới bỏ vào tối qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


