Trước đây khi còn ở nhà, Nam Tinh là bảo bối của cả nhà, lanh lợi, nghịch ngợm và rất hay cười.
Bây giờ đừng nói là cười, ngay cả vẻ hoạt bát ngày xưa cũng không còn nữa!
Tô Thanh Nhiễm bóp phanh, hai chân chống xuống đất rồi nhanh chóng vẫy tay về phía cậu bé: “Nam Tinh!”
Tô Nam Tinh ngẩng đầu nhìn, co giò chạy tới.
“Cô ơi, xe đạp ở đâu ra vậy?”
“Cô mua đấy, lên xe! Cô đưa cháu đi ăn sáng!”
Quậy cả buổi sáng, lúc hai người đến nhà hàng quốc doanh thì vẫn không mua được bánh bao.
Chỉ có điều, làm được bao nhiêu việc, lại kiếm về được bao nhiêu tiền và tem phiếu, tâm trạng Tô Thanh Nhiễm rất tốt, ăn gì cũng thấy ngon.
“Nam Tinh, bên nhà máy cô đã sắp xếp xong rồi. Lát nữa cô sẽ đi làm thủ tục đi về nông thôn. Cháu yên tâm, cô nhất định sẽ tìm cách đưa cháu đi.”
Mắt Tô Nam Tinh sáng lên: “Cô ơi, nơi chúng ta đi về nông thôn có gần ông bà nội và cha mẹ cháu không ạ?”
Tô Thanh Nhiễm gật đầu, không phủ nhận: “Rất gần. Nhưng đợi chúng ta đến đó, tạm thời phải giả vờ không quen biết. Có lẽ một thời gian ngắn cũng không thể đưa cháu đi gặp họ được.”
Tô Nam Tinh không hiểu lắm nhưng cũng biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này.
“Cô ơi, cháu nghe lời cô hết ạ.”
Ăn cơm xong, Tô Thanh Nhiễm đưa Tô Nam Tinh về đến đầu ngõ rồi vội vã đạp xe đến nhà họ Cố.
Lúc này, Cố Hiểu Huệ cũng đang ở nhà sốt ruột chờ đợi Tô Thanh Nhiễm đến.
Ngoài cô ấy ra, cha mẹ của Cố Hiểu Huệ cũng ở nhà. Dù sao thì chuyện đổi công việc lớn như vậy, không thể yên tâm giao cho hai cô gái trẻ lo liệu được.
Vừa nghe thấy tiếng động bên ngoài, ba người liền đồng loạt đứng dậy đi ra.
“Cha, mẹ, con đã nói là Thanh Nhiễm sẽ không lừa con mà. Hai người xem, không phải người ta đến rồi sao?”
Tô Thanh Nhiễm gọn gàng xuống xe, cười gật đầu với hai người: “Chú, dì, sáng sớm cháu đã đi tìm giám đốc nhà máy, làm mất chút thời gian nên đến muộn ạ!”
Nghe nói cô đã đi tìm giám đốc nhà máy, vẻ mặt của cha mẹ Cố căng thẳng thấy rõ.
“Bên nhà máy cơ khí có đồng ý không?”
Tô Thanh Nhiễm lập tức gật đầu: “Nói xong rồi ạ. Giám đốc Mã có ấn tượng với Cố Hiểu Huệ, biết thành tích thi của cô ấy chỉ sau cháu một bậc nên đã đồng ý để cô ấy thay thế cháu đi làm!”
Hai người nghe vậy liền sững người một lúc rồi vui mừng dẫn cô vào nhà.
Con đường này không đi được thì lại nghĩ cách khác, dù sao cũng không thể để Nam Tinh ở lại một mình.
“Không sao ạ, đại đội Hướng Dương Sơn đồng ý tiếp nhận hai cô cháu là tốt lắm rồi.”
Nói rồi, Tô Thanh Nhiễm liền lấy ra tờ giấy mà giám đốc nhà máy đã viết cho cô.
Cha Cố cũng đã làm việc ở nhà máy cơ khí mấy chục năm, rất quen thuộc với chữ viết của giám đốc Mã.
Chỉ liếc qua một cái là nhận ra ngay: “Tốt quá rồi! Có giấy của giám đốc Mã, công việc của Hiểu Huệ coi như chắc như đinh đóng cột rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
