Tiểu Quân khóc lóc ôm chặt miệng, sợ Tô Thanh Nhiễm thật sự sẽ xông lên xé miệng mình.
Tiêu Đống Quốc nhíu mày, vốn định đứng ra hòa giải nhưng lại cảm thấy lời của Tô Thanh Nhiễm cũng không sai nên lạnh lùng đứng sang một bên không nói gì.
Tô Thanh Nhiễm vẫn chưa mắng đủ: “Còn nữa, đừng có chuyện gì cũng chỉ biết đổ lỗi cho trẻ con. Không có người lớn dung túng thì trẻ con cũng không dám! Cả một túi kẹo lớn như vậy, không sợ sâu hết cả răng à!”
Tiểu Quân nghe vậy cũng không còn bận tâm đến việc che miệng nữa, vội vàng chạy vào nhà soi gương.
Chiếc xe cô mua bình thường đều là Tiêu Đống Quốc đi. Lần này lấy lại chìa khóa thì không thể nào đưa lại cho anh ta nữa!
Tuy cãi nhau cả buổi sáng miệng có hơi khô nhưng mà sướng!
Hôm nay Tô Thanh Nhiễm dậy sớm, lúc đến nhà giám đốc nhà máy thì cả nhà vừa ăn sáng xong.
Tô Thanh Nhiễm đưa đồ mang đến rồi nói thẳng mục đích đến đây: “Chú Mã, cháu muốn nhường công việc ở nhà máy cơ khí đi, sau đó đưa cháu trai về nông thôn tìm cha mẹ cháu.”
Giám đốc Mã nghe vậy lập tức nổi giận đùng đùng: “Con bé này, cháu có biết mình đang nói gì không! Có phải có người ép cháu đổi công việc không? Cháu yên tâm, ai đến xin công việc của cháu chú cũng không đồng ý đâu.”
Điểm này Tô Thanh Nhiễm không hề nghi ngờ.
Dù sao thì kiếp trước giám đốc Mã cũng đã kiên quyết không đồng ý, còn luôn bảo vệ cô.
Nhìn giám đốc Mã đang nổi trận lôi đình, Tô Thanh Nhiễm thấy sống mũi cay cay, nước mắt cũng rơi xuống.
“Chú Mã, trước khi cha cháu đi có hỏi ý kiến cháu, hỏi cháu là đi về nông thôn hay là lấy chồng. Lúc đó cháu sợ ở nông thôn khổ quá nên mới nghĩ đến chuyện lấy chồng ở lại thành phố. Cháu vốn tưởng Tiêu Đống Quốc là người chăm chỉ, đứng đắn lại trọng nghĩa khí, nào ngờ nhà anh ta lại có hoàn cảnh như vậy.”
“Chú nói xem, bây giờ Tiêu Đống Quốc có thể ép cháu nhường công việc cho Thẩm Vân Phương, sau này còn có chuyện gì mà không thể nhường nữa?”
“Mới đến ở được nửa tháng mà cháu đã hiểu ra là mình đã chọn sai. Cháu thật sự không muốn tiếp tục sai lầm nữa.”
Thấy cô khóc lóc tủi thân, vợ chồng giám đốc Mã đứng bên cạnh cũng thấy khó chịu.
“Thằng Tiêu Đống Quốc này đúng là đồ khốn nạn! Chú đi tìm nó nói lý lẽ!”
“Chú Mã đừng đi. Dưa ép chín không ngọt. Cho dù chú có ép anh ta từ bỏ chuyện nhường công việc thì sau này cũng sẽ có chuyện khác. Dù sao thì bây giờ cháu đã nghĩ thông rồi, cháu thật sự không muốn gả cho anh ta nữa.”
Thím Mã nghe xong thở dài một hơi: “Haiz, thực ra tôi cũng không tán thành Nhiễm Nhiễm gả qua đó. Chưa nói đến hai mẹ con kia, ngay cả mẹ của Tiêu Đống Quốc cũng không phải là người dễ đối phó, sau này không biết còn phải chịu bao nhiêu ấm ức.”
Giám đốc Mã cũng thở dài theo: “Vậy thế này đi, chúng ta không gả nữa. Cháu cứ chuyển đến nhà chú ở trước, sau này chú và thím sẽ là chỗ dựa cho cháu. Bây giờ cháu đã có công việc chính thức rồi, cũng không cần phải đi về nông thôn làm gì!”
“Đúng vậy, sau này thím sẽ từ từ tìm giúp cháu. Trong nhà máy chúng ta có nhiều thanh niên trẻ tuổi tài cao lắm!”
Thấy hai người hết lòng hết dạ tốt với mình như vậy, nước mắt Tô Thanh Nhiễm càng không ngừng rơi.
“Chú, thím, cháu đi về nông thôn không vì lý do gì khác, chỉ là muốn ở gần cha mẹ và anh chị để tiện chăm sóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
