Dù sao thì cô cũng không phải là người hay tính toán chi li về tiền bạc.
Nghĩ đến đây, Tiêu Đống Quốc dần dần yên tâm trở lại.
“Cho em, còn phần của Vân Phương và Tiểu Quân, anh cũng trả thay cho họ!”
Vốn dĩ anh ta nghĩ Tô Thanh Nhiễm nhất định sẽ tức đến phát khóc, nào ngờ cô lại vui vẻ nhận lấy.
Còn bình tĩnh đếm: “Hai mươi tư! Vừa tròn!”
Tiêu Đống Quốc mím môi, sắc mặt u ám. Anh ta đã bỏ tiền ra cho người phụ nữ khác, mà với tư cách là vợ chưa cưới, cô lại không hề ngăn cản?
Tô Thanh Nhiễm cất hai mươi tư tệ vào túi, sau đó lại nhắm đến Thẩm Vân Phương.
“Đồng chí Thẩm, trước đây cô mượn của tôi mấy chiếc váy liền, bây giờ cô trả lại cho tôi đi! Tôi cũng không có quần áo để mặc, hơn nữa ngày mai còn phải đi gặp giám đốc nhà máy, không thể ăn mặc quá xuề xòa được...”
Thẩm Vân Phương há hốc miệng định phản bác, nhưng vừa nghe đến chuyện ngày mai đi gặp giám đốc nhà máy, cô ta liền lập tức ngậm miệng lại.
Chẳng phải chỉ là mấy chiếc váy thôi sao? Đợi sau này cô ta làm ở văn phòng rồi, cũng có thể tiết kiệm tiền mua váy mới!
Trả thì trả!
Thẩm Vân Phương ưỡn thẳng lưng, nhanh chóng về phòng lấy ra ba chiếc váy liền đã mượn.
Một chiếc tay phồng, một chiếc hoa nhí và một chiếc kẻ caro đỏ.
Biểu cảm của Thẩm Vân Phương cứng đờ: “Sao có thể? Chị còn chưa mặc lần nào.”
Tô Thanh Nhiễm ghét bỏ bịt mũi: “Chắc là tôi nhầm, không phải hôi nách mà là đầu cô nhiều dầu quá. Không phải tôi nói cô đâu, mùa hè nóng nực thế này, cô không tắm cho Tiểu Quân thì thôi đi, ít nhất cũng phải tự dọn dẹp cho sạch sẽ chứ, đun nước cũng tốn có mấy xu đâu!”
Thẩm Vân Phương tức đến sắp khóc: “Đống Quốc, em...”
Tiêu Đống Quốc liếc nhìn mái tóc bết dầu của Thẩm Vân Phương, lặng lẽ lùi lại hai bước: “Khụ, Vân Phương, Thanh Nhiễm ưa sạch sẽ, không phải cô ấy cố tình nhắm vào em đâu. Nếu em thích mấy chiếc váy này, chi bằng mua lại đi.”
Tô Thanh Nhiễm gật đầu lia lịa, cuối cùng người đàn ông này cũng làm được một việc ra hồn.
Váy liền không tiện để làm việc đồng áng, cho dù Thẩm Vân Phương chưa mặc qua cô cũng không định lấy lại!
“Tôi cũng không đòi cô nhiều, ba chiếc váy này tôi đều mua ở cửa hàng bách hóa, chưa mặc lần nào. Cô có thể đi hỏi xem giá bao nhiêu. Tôi giảm giá làm tròn cho cô, tổng cộng tính cô ba mươi tệ!”
Thẩm Vân Phương mất kiểm soát hét lên: “Ba mươi? Sao cô không đi cướp luôn đi?”
Tô Thanh Nhiễm lạnh lùng hừ một tiếng: “Chứ sao nữa? Lúc đầu muốn chiếm hời sao cô biết chọn cái đắt tiền thế?”
“Chị... chị không có ý chiếm của em, chị chỉ muốn mượn mặc vài hôm. Đống Quốc, anh biết mà, từ nhỏ em đã ngưỡng mộ các cô gái thành phố được mặc váy đẹp, nên mới...”
Thấy cô ta lại dùng vẻ mặt đáng thương nhìn Tiêu Đống Quốc, Tô Thanh Nhiễm cười nhạt mím môi.
“Tiêu Đống Quốc, đồng chí Thẩm là thanh mai trúc mã của anh, chồng cô ấy lại là ân nhân của anh. Anh xem cô ấy đáng thương như vậy, hay là ba mươi tệ này anh trả thay cho cô ấy đi?”
Lời vừa dứt, Tiêu Đống Quốc lập tức kinh ngạc nhìn về phía cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
