Những món đồ nội thất và quà tặng cho Tiêu Đống Quốc đều là những món đồ lớn có giá trị, trước khi đi nhất định phải lấy lại.
Đồ đã tặng cho anh ta, cô giữ lại cũng thấy ghê tởm, đến lúc đó sẽ tìm cách bán đi đổi lấy tiền.
Những thứ như phích nước, chậu men... có thể mang đi được thì nhất định phải mang đi, nếu không đi về nông thôn sẽ khó mua.
Còn chiếc váy Thẩm Vân Phương mượn, chắc chắn cô sẽ không mặc lại nữa, vậy thì đền tiền đi.
Và cả những thứ mà thằng nhóc kia đã ăn, cũng phải tìm cách đòi lại.
Tô Thanh Nhiễm đang lập danh sách thì ngoài cửa đã vang lên tiếng Tiêu Đống Quốc và Thẩm Vân Phương cùng nhau tan làm về.
Nghe thấy hai người về, Tiểu Quân vẫn luôn trốn trong nhà lúc này mới khóc lóc chạy ra.
“Mẹ, mẹ về rồi! Con đói chết mất!”
Thẩm Vân Phương liếc nhìn vào bếp rồi lại trách móc Tiêu Đống Quốc: “Sáng sớm Thanh Nhiễm đã ra ngoài, đến giờ vẫn chưa về à? Không xảy ra chuyện gì chứ?”
Tiểu Quân bất mãn chu môi: “Bà xấu xa đó về từ lâu rồi! Cứ nằm trong phòng, cơm cũng không nấu!”
Tô Thanh Nhiễm cười lạnh viết xong dòng cuối cùng, sau đó cầm sổ sách và thuốc kê ở bệnh viện đi ra.
“Miệng thì cứ một câu bà xấu xa, thằng nhóc này bị đánh mà không chừa, hai người lớn các người cứ dung túng nó như vậy à?”
Thẩm Vân Phương sững người một lúc rồi vội vàng xin lỗi: “Thanh Nhiễm, em về rồi! Xin lỗi, chắc là Tiểu Quân đói quá nên mới nói năng bừa bãi.”
Tiêu Đống Quốc cảm thấy có chút mất mặt, sắc mặt lập tức sa sầm: “Tiểu Quân, lần sau để chú nghe thấy con gọi là bà xấu xa nữa, thì đừng trách chú thay cha con đánh con. Vân Phương, em thật sự phải quản lại nó đi.”
Sắc mặt Thẩm Vân Phương trắng bệch, gượng gạo nhếchkhóe miệng.
“Đống Quốc, Tiểu Quân vẫn còn đang ốm, nên em mới... Anh yên tâm, sau này em sẽ dạy dỗ nó cẩn thận.”
Nói xong, cô ta lại cười nhìn Tô Thanh Nhiễm, vẻ mặt đầy mong đợi: “Thanh Nhiễm, tối nay chúng ta ăn gì vậy? Đống Quốc đi làm cả ngày, chắc là đói lắm rồi!”
Tô Thanh Nhiễm cười nhạt giơ giơ túi thuốc lớn trong tay: “Chiều nay tôi mới từ bệnh viện về. Bác sĩ nói trán tôi bị va đập không nhẹ, bị chấn động não nhẹ, phải nằm nghỉ ngơi không được lao lực. Mấy ngày nay nấu cơm nhờ chị nhé!”
Nụ cười trên mặt Thẩm Vân Phương lập tức cứng đờ, vẻ mặt không tình nguyện nhìn Tiêu Đống Quốc: “Đống Quốc, ban ngày em còn phải đi làm...”
Tiêu Đống Quốc mím môi, ngẩng đầu nhìn Tô Thanh Nhiễm.
Thấy trán cô trắng nõn vẫn còn dán băng gạc, tuy trông đã đỡ hơn buổi sáng nhưng vẫn vô cùng chói mắt.
Nếu bác sĩ đã kê nhiều thuốc như vậy, chứng tỏ vết thương thật sự không nhẹ.
Lòng Tiêu Đống Quốc mềm nhũn: “Vân Phương, mấy ngày nay vất vả cho em rồi. Buổi trưa anh sẽ mua cơm từ nhà ăn mang về, em chỉ cần nấu bữa sáng và bữa tối thôi.”
Thẩm Vân Phương: “...”
Thẩm Vân Phương cố nén sự bất mãn, vừa vào bếp đã vội chạy ra.
“Thanh Nhiễm, hôm nay lúc về em không tiện đường mua thức ăn à?”
Mọi khi, rau thịt trong nhà đều do Tô Thanh Nhiễm mua về. Không mua đồ thì cô ta lấy gì mà nấu?
Thẩm Vân Phương vừa nghe cô tiêu gần hết một trăm tệ, lập tức kích động đi tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
