Thẩm Vân Phương nghiến răng: “Tối qua Đống Quốc bận rộn cả đêm...”
Trong lúc nói chuyện, Tiêu Đống Quốc cũng xắn tay áo từ trong nhà bước ra: “Đầu của Thanh Nhiễm bị thương, trứng của anh để lại cho cô ấy đi.”
Nói xong, anh ta lại quay sang nhìn Tô Thanh Nhiễm: “Lát nữa ăn xong anh đưa em đến bệnh viện!”
Tô Thanh Nhiễm thẳng thừng từ chối: “Không cần đâu, em tự đi được. À đúng rồi, chuyện bên giám đốc nhà máy hay là để em tự đi nói, anh đi em sợ người khác sẽ nói ra nói vào.”
Tiêu Đống Quốc lộ vẻ hài lòng, vợ chồng vốn là một thể, cuối cùng cô cũng đã hiểu ra đạo lý này.
“Cũng được, không vội. Hôm nay em cứ đi khám vết thương trước, ngày mai hẵng đến nhà máy, nếu không vết thương này để người khác nhìn thấy cũng không hay.”
Lòng Thẩm Vân Phương đang nóng như lửa đốt, thấy Tiêu Đống Quốc nói vậy cũng đành phải kiên nhẫn chờ đợi.
Ra khỏi cửa, Tô Thanh Nhiễm đi thẳng đến nhà mẹ đẻ của chị dâu để tìm cháu trai Tô Nam Tinh.
Kiếp trước, Nam Tinh được giao cho nhà mẹ đẻ của chị dâu, cả nhà đều cho rằng đó là sự sắp xếp tốt nhất.
Dù sao thì trước đây ông bà ngoại và cậu mợ của Nam Tinh đều đối xử tốt với cậu bé, điều kiện gia đình nuôi thêm một đứa trẻ cũng không thành vấn đề.
Có lẽ chính vì điểm này mà chị dâu cả mới yên tâm ra đi.
Sau này, cô mệt mỏi đối phó với những chuyện rắc rối ở nhà họ Tiêu nên sự quan tâm dành cho Nam Tinh chỉ hời hợt.
Đến khi phát hiện Nam Tinh ngày càng thân thiết với đám côn đồ ngoài xã hội, cô muốn cứu vãn thì đã quá muộn.
Mỗi lần hai người gặp mặt đều không vui vẻ gì, không ngờ cuối cùng cậu bé lại vì bảo vệ cô mà mất mạng.
Nghĩ đến đây, Tô Thanh Nhiễm lại rảo bước nhanh hơn.
Tô Thanh Nhiễm men theo ký ức đến con ngõ nơi nhà mẹ đẻ của chị dâu ở. Vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy Tô Nam Tinh đang ngồi xổm ở đầu ngõ.
Cậu bé mặc chiếc áo ngắn cũn, đầu gối quần vá một miếng vải, trông vừa xám xịt vừa nhàu nhĩ.
Cậu bé cúi đầu ngồi xổm ở đầu ngõ, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn đám đông trên phố.
Tô Thanh Nhiễm thấy lòng thắt lại, vội vàng bước nhanh tới: “Nam Tinh...”
Tô Nam Tinh nghe có người gọi mình cũng thuận theo tiếng nói mà nhìn qua, lập tức nhảy dựng lên vì phấn khích.
“Cô...”
Sau khi Nam Tinh đứng dậy, bộ quần áo trên người càng thêm tồi tàn, nhưng khuôn mặt lại rạng rỡ niềm vui.
Tô Thanh Nhiễm nhớ lại lần gặp cuối cùng ở nhà xác kiếp trước, nước mắt lưng tròng: “Nam Tinh, sao cháu lại ngồi ở đầu ngõ thế này? Hôm nay khai giảng, lát nữa không cần đến trường báo danh à?”
Tô Nam Tinh mím môi, hồi lâu mới lí nhí nói: “Bà ngoại nói đi học không có tác dụng, nói nhà họ Tô chúng ta toàn là người học cao, kết quả chẳng phải vẫn...”
Tô Thanh Nhiễm kéo tay cậu bé đi về phía nhà hàng quốc doanh gần đó: “Đi, cô đưa cháu đi ăn.”
Buổi sáng nhà hàng quốc doanh đông nghịt người. Tô Thanh Nhiễm đưa mắt tìm kiếm một lúc rồi chỉ vào một chỗ trống nói với Tô Nam Tinh: “Cháu ra giữ chỗ trước đi, cô đi xếp hàng mua bữa sáng.”
Đã lâu không đến đây ăn, lúc Tô Thanh Nhiễm xếp hàng trả tiền lấy phiếu có vẻ hơi lóng ngóng.
Đến lượt cô thì món bánh bao nhân thịt được yêu thích nhất đã bán hết từ lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)