Thẩm Chiếu Nguyệt cúi đầu, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Hôm qua con đăng ký xuống nông thôn, vẫn chưa làm xong thủ tục...”
Cô rụt rè ngước mắt lên, để lộ vẻ do dự vừa đủ: “Hôm nay con vẫn phải đến Ủy ban khu phố một chuyến nữa ạ.”
“Vậy thì đi đi.” Lưu Hoành Dương vừa nghe là chuyện xuống nông thôn thì lập tức đồng ý.
Bởi vì trước giờ nguyên chủ luôn rất ngoan ngoãn, nên Lưu Hoành Dương khá yên tâm về cô, không hề lo cô ra ngoài sẽ gây ra chuyện gì.
Lưu Thanh Thanh hung hăng lườm Thẩm Chiếu Nguyệt một cái, nhưng nghĩ lại con tiện nhân chướng mắt này sớm xuống nông thôn cũng tốt, liền hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt đi.
...
Thẩm Chiếu Nguyệt lẳng lặng bước ra khỏi cửa, ngay cả bữa sáng cũng không ăn.
Dù sao thì nồi cháo loãng nấu bằng gạo đi mượn kia vốn dĩ cũng chẳng có phần của cô.
Ra khỏi nhà, Thẩm Chiếu Nguyệt đi thẳng đến Ủy ban.
Trong văn phòng Ủy ban khói thuốc lượn lờ, mấy người đeo băng tay đỏ đang ngồi uống trà.
“Đồng chí...” Thẩm Chiếu Nguyệt vừa vào cửa, vành mắt đã đỏ hoe: “Cháu muốn tố cáo!”
“Cháu là ai?” Phó chủ nhiệm Hùng Lập Chí, người đứng đầu, đặt chén trà xuống, nheo mắt đánh giá cô gái nhỏ đột ngột xông vào.
Trông cô bé chỉ chừng mười bảy, mười tám tuổi, dáng người gầy gò trong bộ quần áo cũ đã bạc màu, trông yếu đuối mỏng manh thế mà lại chạy đến đây tố cáo, thật khiến người ta kinh ngạc.
“Cô bé, cháu muốn tố cáo chuyện gì?” Phó chủ nhiệm Hùng hạ giọng, nhưng trong đó vẫn mang vài phần dò xét.
Thẩm Chiếu Nguyệt hít một hơi thật sâu, giọng run rẩy vừa đúng mực: “Cháu muốn tố cáo cha cháu, Lưu Hoành Dương...”
Cô như dùng hết sức lực toàn thân mới nói ra được câu này: “Ông ấy... ông ấy định ngày mai sẽ đưa cả nhà vượt biên sang Hồng Kông.”
“Cái gì?” Văn phòng lập tức như ong vỡ tổ.
Bây giờ vốn là thời kỳ nhạy cảm, cho dù Thẩm Chiếu Nguyệt không đưa ra được bằng chứng, họ vẫn sẽ đến tận nơi điều tra với tâm thế “thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót”.
Tiểu Trần được gọi tên lập tức tập hợp người, Thẩm Chiếu Nguyệt đi theo sau bọn họ, cùng nhau tiến về phía nhà họ Thẩm.
Cùng lúc đó, ba người nhà họ Lưu vẫn hoàn toàn không hay biết gì, đang chia nhau nồi cháo đã loãng gần thành nước.
Đột nhiên, cửa chính bị đạp tung ra, mấy người đeo băng tay đỏ hùng hổ xông vào.
Một tiếng “loảng xoảng” vang lên, dọa cho chiếc bát trên tay Tào Tịnh rơi xuống đất, vỡ tan tành.
“Đây... đây là sao vậy?” Lưu Hoành Dương cũng giật mình, vội vàng đứng dậy khỏi sàn, hỏi: “Các người là ai? Tại sao lại tự tiện xông vào nhà tôi!”
Lưu Hoành Dương nhìn thấy băng tay đỏ của họ, trong lòng “lộp bộp” một tiếng.
Mấy người này... không lẽ đã phát hiện ra chuyện gì rồi sao?
Nhưng sao có thể chứ?
Rõ ràng ông ta đã làm rất cẩn thận...
Mấy người đeo băng tay đỏ vừa vào cửa đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc, ngây người đứng ở cửa.
Nhìn từ bên ngoài, cứ ngỡ là một căn biệt thự sang trọng, ai ngờ vào trong lại thấy cảnh tượng không khác gì nhà thô?
Không, ít nhất thì tường và sàn nhà đều được trang hoàng xa hoa, nhưng căn nhà này có phải là trống trải quá rồi không?
Quả nhiên, đã bị dọn đi hết rồi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)