Ngay cả gã dù nhìn mà thèm, cũng chỉ dám nhân cơ hội chôm một hai món mà thôi.
Dù sao ở đây đồ đạc nhiều, Lưu Hoành Dương cũng không kiểm kê từng món một, mất một hai món cũng chẳng nhận ra.
Nhưng gã đâu thể ngờ rằng trên đời này lại có một Thẩm Chiếu Nguyệt hack game, thật sự đã bê đi hết sạch mà thần không biết quỷ không hay!
“Được rồi, được rồi, mau về còn chợp mắt một lát.” Gã lùn mập sốt ruột thúc giục, lại ngáp một cái thật dài.
“Đợi đã...” Gã cao gầy do dự một lúc rồi nói: “Qua thuyền bên kia xem nốt rồi về.”
Nói rồi gã đi về phía cửa khoang.
“Chậc, đúng là phiền phức!” Gã lùn mập lẩm bẩm trong miệng rồi đi theo sau, tỏ vẻ rất không hài lòng với quyết định của gã cao gầy.
Khi hai người rời đi, khoang hàng lại trở về với sự tĩnh lặng.
Ánh trăng lọt qua ô cửa sổ, chiếu lên những chiếc hòm trông có vẻ còn nguyên vẹn.
Không một ai có thể ngờ rằng bên trong những chiếc hòm trông có vẻ nặng trịch này, từ lâu đã trống không.
“Lưu Hoành Dương, ông đúng là tìm được hai trợ thủ “đắc lực” thật đấy!” Thẩm Chiếu Nguyệt thong thả bước ra từ không gian.
Cũng may nhờ có hai người gác đêm không mấy tận tâm này, chỉ cần họ mở hòm ra xem một cái thôi, thì đêm nay đừng hòng được yên ổn.
Cô tiến lên rút cây kim bạc sau gáy ba người họ ra, rồi nhẹ nhàng trở về phòng mình, thoáng một cái đã vào trong không gian.
Cô không muốn ngủ trên sàn nhà cứng ngắc đó đâu!
Thẩm Chiếu Nguyệt vừa vào biệt thự liền quăng mình lên chiếc giường lớn hai mét trong không gian, cảm giác mát lạnh mượt mà của ga trải giường bằng lụa khiến cô thoải mái thở hắt ra một hơi.
Đây mới là chiếc giường cô nên ngủ chứ.
Ánh nắng ban mai rọi vào qua khung cửa sổ trống hoác, Lưu Hoành Dương vừa xoa bóp tấm lưng đau mỏi vừa lồm cồm bò dậy từ sàn nhà.
Nửa đêm đầu, ông ta cảm thấy mình ngủ khá ngon, nhưng đến nửa đêm sau, chẳng hiểu sao cứ trằn trọc mãi, sàn nhà cứng đến mức khiến xương cốt toàn thân ông ta như muốn rời ra.
Ngủ thế nào cũng không yên.
Đúng là tà ma mà!
“Ối... ối...”
Tào Tịnh vịn tường từ từ đứng dậy, mái tóc uốn nhuộm điệu đà giờ rối bù như tổ gà, bộ quần áo cũ mượn được cũng nhàu nhĩ dính sát vào người, đâu còn nửa phần dáng vẻ của một quý phu nhân?
Thê thảm nhất phải kể đến Lưu Thanh Thanh.
Cô ta vừa mở mắt đã bị cái chăn mốc meo xộc vào mũi, ho sặc sụa như một con gà mái bị bóp cổ.
“Phiền chết đi được!” Cô ta đá văng cái chăn bốc mùi ẩm mốc, một lúc lâu sau mới thở lại được: “Cái sàn nhà chết tiệt này cấn chết con rồi!”
Lưu Thanh Thanh á lên bằng giọng the thé.
Gương mặt sưng phù của cô ta trông như một quả cà tím bị mốc, vết bầm tím đã lan đến tận khóe mắt: “Hồi ở quê con còn chưa phải chịu khổ thế này!”
Sau khi được đón về, cô ta cướp lấy phòng, giường, quần áo và trang sức của Thẩm Chiếu Nguyệt, có thể nói mười tám năm qua, đây là lần duy nhất cô ta thê thảm đến mức này!
“Ồn ào cái gì!” Lưu Hoành Dương ngoẹo cổ quát cô ta.
Cái cổ bị sái của ông ta hôm qua, sau một đêm hình như càng cứng hơn, chỉ cần cử động nhẹ là ngũ quan lại đau đến co giật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)