Giọng Thẩm Chiếu Nguyệt nhẹ nhàng, mềm mại, như thể mang theo sự mê hoặc.
“Con từng nghe hàng xóm láng giềng nhắc đến, chị và dì khoe khoang bên ngoài không ít đâu ạ, người ghen tị với nhà mình cũng nhiều lắm.”
Quả nhiên, Lưu Hoành Dương híp mắt lại.
Từ sau khi tiếp quản sản nghiệp nhà họ Thẩm, đúng là ông ta đã gây thù chuốc oán với không ít người.
Nhưng đột nhập vào nhà trộm cắp thì đúng là không giống thủ đoạn của bọn họ...
“Dạo này chị và dì Tào toàn đến trung tâm thương mại thôi ạ.” Thẩm Chiếu Nguyệt vờ như vô tình nói thêm: “Tuần trước còn mua hai cái áo khoác lông chồn, xách về mấy túi đồ liền, hàng xóm xung quanh đều thấy cả, ai cũng ngưỡng mộ lắm.”
“Thẩm Chiếu Nguyệt, mày nói bậy gì thế?” Tào Tịnh cảm thấy có gì đó không ổn, vội vàng ngăn lại: “Chỉ có mày là lắm lời!”
Nhưng Thẩm Chiếu Nguyệt chỉ ngây thơ chớp chớp mắt, kết hợp với đôi mắt to tròn long lanh của mình, cô đã học được mười phần tinh túy của “trà xanh”.
“Nó nói sai gì à?” Không đợi Thẩm Chiếu Nguyệt giải thích, Lưu Hoành Dương đã nổi đóa.
Vì cử động quá mạnh, cổ ông ta lại đau nhói, đau đến mức nhe răng trợn mắt, sắc mặt âm trầm càng thêm đáng sợ.
“Bà, hai mẹ con bà!” Lưu Hoành Dương tức đến run người: “Lúc đón con về, ngày nào cũng khoe khoang, sợ người khác không biết nhà chúng ta có tiền hay sao hả?”
Lưu Thanh Thanh: “...”
“Còn bà nữa, cứ mua được trang sức mới là lại thích tìm mấy bà hàng xóm đánh mạt chược, đừng tưởng tôi không biết bà có ý gì!”
Tào Tịnh: “...”
Hai mẹ con đâu có ngờ lại bị mắng như vậy?
Đặc biệt là Lưu Thanh Thanh vì mười bốn năm đầu đời hai cha con không được gặp nhau nên ngày thường Lưu Hoành Dương rất cưng chiều cô ta, ngay cả một lời nặng cũng không nỡ nói.
Nghĩ đến đây, Lưu Thanh Thanh ấm ức bĩu môi, gương mặt sưng phù trông càng thêm tủi thân: “Con nào có...”
“Đồ ngu!” Lưu Hoành Dương vịn cổ quay đi, dù là cha ruột cũng không nỡ nhìn thẳng vào gương mặt xấu xí này: “Hai ngày tới hai mẹ con bà liệu hồn cho tôi!”
“Chúng tôi chỉ mua chút đồ thôi, khoe khoang bao giờ chứ, theo tôi thấy... còn không phải là vì bọn họ ghen tị à!” Tào Tịnh tức tối cãi lại.
Dù đúng là bà ta từng khoe khoang nhà mình có tiền nhưng với bà ta, bản thân mình không bao giờ sai, kẻ có lỗi luôn là người khác!
“Bà...” Lưu Hoành Dương tức đến nỗi chỉ tay vào mặt bà ta, ngón tay cũng run lên vì giận.
Nhưng lời mắng chửi còn chưa kịp thốt ra, ông ta đột nhiên như nghĩ đến điều gì đó, còn chẳng buồn ăn nữa, vội vã đi thẳng ra cửa.
“Hoành Dương, ông đi đâu vậy?” Tào Tịnh giật mình, tưởng ông ta tức giận định bỏ rơi hai mẹ con mình, bèn vội vàng đuổi theo.
Cả đời này của Tào Tịnh, chuyện đúng đắn nhất bà ta làm chính là gả cho Lưu Hoành Dương, dù ông ta có con với người đàn bà khác thì đã sao, giờ người chẳng phải vẫn là của bà ta ư?
Còn cả tiền tài của nhà họ Thẩm nữa!
“Tôi ra bến tàu xem hàng một chút.” Lưu Hoành Dương khẽ giải thích, bước chân không hề dừng lại.
Ông ta vốn tính đa nghi, lúc này được Thẩm Chiếu Nguyệt “nhắc nhở”, đương nhiên lo lắng số tài sản đã chuyển lên tàu cũng sẽ gặp chuyện.
Lưu Hoành Dương vừa đi vừa lẩm bẩm đầy đa nghi: “Không lẽ có kẻ đang nhòm ngó vé tàu của chúng ta...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

