Lời cảm ơn với cái giọng điệu châm chọc quái gở này, nghe mà tức chết đi được
“Chị gái nhiệt tình thế...” Thẩm Chiếu Nguyệt đột nhiên rướn người về phía trước, dọa Lưu Thanh Thanh giật mình lùi lại. Lưng cô ta đập vào thành ghế gỗ gụ, đau đến mức phải nhăn mặt: “Vậy hay là chị cùng tôi về quê đi, chúng ta còn có thể bầu bạn với nhau nữa.”
Thẩm Chiếu Nguyệt bật cười khẽ.
Thẩm Chiếu Nguyệt nhún vai, lười biếng dựa vào lưng ghế với dáng vẻ không liên quan đến mình, đương nhiên là chuốc lấy hai ánh mắt bất mãn đang lườm tới.
Trái lại, Lưu Hoành Dương, người làm cha này, lại chẳng hề để tâm đến cô con gái bỗng dưng thay đổi tính nết. Trong lòng ông ta chỉ toàn là số tiền tài vẫn chưa chuyển đi hết.
Ông ta đã nhẫn nhục chịu đựng ở nhà họ Thẩm bao nhiêu năm nay, đương nhiên không thể để đống vàng bạc châu báu của mình đổ sông đổ biển được!
Trong nguyên tác, ngày nhà họ Lưu lên tàu cũng sắp tới rồi, Thẩm Chiếu Nguyệt phải hành động nhanh chóng mới được, không thể cứ trơ mắt nhìn gã cha tồi này khuân sạch đồ đạc của nhà họ Thẩm đi như vậy.
Thẩm Chiếu Nguyệt thầm suy tính, ngón tay khẽ xoa nhẹ lên tay vịn ghế, một hành động không hề thu hút sự chú ý.
“Thanh Thanh, vậy con hãy đi cùng Chiếu Nguyệt, nhanh chóng làm xong thủ tục đi.” Lưu Hoành Dương nói với Lưu Thanh Thanh trước tiên.
“Vâng ạ, con sẽ trông chừng nó!” Lưu Thanh Thanh nghe vậy thì vui ra mặt, lập tức vỗ ngực đảm bảo, trong mắt lóe lên tia hả hê.
Hừ hừ, có cô ta trông chừng, Thẩm Chiếu Nguyệt đừng hòng chạy thoát!
Lưu Hoành Dương thờ ơ gật đầu, rồi quay sang Tào Tịnh, giọng điệu có phần thúc giục.
“Muộn rồi, mau thu dọn rồi ra ngoài thôi.” Ông ta vừa nói vừa liếc nhìn đồng hồ đeo tay, mày hơi nhíu lại.
Tối qua họ đã thu dọn xong một phần tài sản. Vẫn như thường lệ, mỗi sáng họ sẽ mang lên tàu trước, sau đó Lưu Hoành Dương đi làm việc, còn Tào Tịnh quay về tiếp tục thu dọn. Mấy ngày nay, họ cứ thế thần không biết quỷ không hay mà chuyển phần lớn tài sản ra ngoài, giống như kiến tha mồi, rút ruột căn nhà này từng chút một.
“Thẩm Chiếu Nguyệt, lát nữa nhớ rửa bát đấy!” Tào Tịnh lập tức đứng dậy, ra lệnh cho Thẩm Chiếu Nguyệt một câu rồi vội vàng đi vào phòng.
Lưu Hoành Dương cũng đứng dậy ngay sau đó để lo chuyện của họ, đến một ánh mắt cũng không thèm dành cho hai cô con gái, cứ như thể họ chỉ là những vật trang trí không quan trọng.
“Còn ngây ra đó làm gì, không mau đi rửa bát đi?” Lưu Thanh Thanh chống hai tay lên hông, vênh váo nói.
Lúc này cô ta trông như một kẻ tiểu nhân đắc chí, mặt mày vênh váo, tự cho mình là người giám sát.
Kể từ khi người giúp việc trong nhà bị cho nghỉ, mọi việc nhà đều phải tự làm, Tào Tịnh và Lưu Thanh Thanh không ít lần sai vặt nguyên chủ.
Tính tình nguyên chủ mềm yếu, mấy năm nay lại quen cam chịu nên cũng thành quen.
Nhưng cô là Thẩm Chiếu Nguyệt, đâu phải là nguyên chủ!
Với lại, ở nhà mình cô còn chưa từng rửa bát, dựa vào đâu mà xuyên sách rồi lại phải rửa bát cho họ?
“Chị đã tích cực như vậy, hay là tự mình rửa đi.” Thẩm Chiếu Nguyệt thong thả đứng dậy.
Ai thích rửa thì rửa, dù sao thì cô cũng không rửa.
Ngón tay thon dài của cô nhẹ nhàng lướt qua mép bàn ăn nhưng ánh mắt lại sắc như dao, đâm thẳng vào gương mặt đắc ý của Lưu Thanh Thanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)