Hệ thống lập tức kích động.
[Chết tiệt chủ nhân, mau lên, bị trộm nhà rồi!]
Tiểu phế vật gào đến lạc cả giọng.
Lộc Nhiêu thầm nghĩ, có thể nghiêm trọng đến mức nào chứ?
Kết quả vừa vào xem cô đã tức đến bật cười.
Kiều Thuật Tâm đúng là to gan, lại dám cướp phòng của cô?
“Được.”
Lộc Nhiêu nhận lấy trà gừng uống cạn rồi cất bước lên lầu.
Trên lầu ồn ào náo nhiệt.
Lúc Lộc Nhiêu đến Kiều Thuật Tâm đang đứng trước cửa phòng riêng của cô, chỉ huy đám tay chân khiêng hai tấm chăn bông dày cộp vào trong.
“Đại...” Hai tên tay chân thấy Lộc Nhiêu thì đều bất giác lùi lại một bước, nhưng từ “Đại tiểu thư” đến bên mép lại ngầm hiểu nuốt ngược vào bụng sau khi nhìn thấy Kiều Thuật Tâm.
Kiều Thuật Tâm cũng thấy Lộc Nhiêu, bèn khiêu khích nhếch môi với cô, nở một nụ cười vô tội: “Ngại quá, bây giờ tôi mới là Đại tiểu thư nhà họ Lộc, căn phòng cô ở trước đây là của tôi.”
Lộc Nhiêu liếc nhìn phòng mình, phát hiện bên trong đã để không ít đồ đạc.
Cô nhớ lúc Kiều Thuật Tâm đến chỉ mang theo một cái tay nải rách, đây là chuyển cả đồ trong phòng khách dành cho cô ta vào đây sao?
Cô ta đúng là không bỏ qua chút lợi lộc nào.
Vừa hay những thứ này vốn là đồ của Lộc gia, cô thu về vậy.
Lộc Nhiêu hất cằm với hai tên tay chân đang ôm chăn bông: “Mang vào đi.”
Hai tên tay chân như trút được gánh nặng, lập tức ôm chăn bông đi vào phòng.
Đương nhiên trong lòng vẫn thấp thỏm, bọn họ đã làm việc ở Lộc gia mười năm, trước đây chưa bao giờ được phép vào phòng riêng của Đại tiểu thư.
Kiều Thuật Tâm thấy vậy thì trong lòng đắc ý vô cùng, cười giả lả với Lộc Nhiêu: “Cô cũng tốt bụng đấy chứ, ít nhất còn biết nghe lời.”
Lộc Nhiêu tức đến bật cười, đang làm ai ghê tởm vậy chứ?
Thấy hai tên tay chân để đồ xong đi ra, cô liền vẫy tay với họ.
“Được rồi, các người bị sa thải, đợi ngày mai quản gia về thanh toán lương là có thể đi.”
“Đại tiểu thư, cô muốn sa thải chúng tôi?” Hai tên tay chân sững sờ nhìn Kiều Thuật Tâm cầu cứu.
Nụ cười trên mặt Kiều Thuật Tâm biến mất ngay lập tức, cô ta cau mày nhìn Lộc Nhiêu: “Cô dựa vào đâu mà sa thải họ? Bây giờ tôi mới là Đại tiểu thư nhà họ Lộc, cô không có quyền làm chủ Lộc gia.”
Lộc Nhiêu nhìn thẳng vào hai tên tay chân: “Tôi không có tư cách sa thải các người à?”
“Chúng tôi...” Hai người hung hăng siết chặt nắm đấm.
Nhưng đây là Lộc gia, bây giờ Lộc Nhiêu chưa rời khỏi Lộc gia thì vẫn là Đại tiểu thư, người trả lương cho họ trước giờ cũng là cô.
Bây giờ cô muốn sa thải họ, họ thật sự không thể nói một tiếng “Không” được.
Hai người chỉ đành trừng mắt nhìn Kiều Thuật Tâm một cái đầy hung dữ rồi tức giận bỏ đi.
Kiều Thuật Tâm bị họ lườm đến mức lùi lại một bước, ôm lấy trái tim đang đập thình thịch vì sợ hãi cau mày nhìn Lộc Nhiêu.
“Cô dựa vào đâu mà sa thải họ? Phí công tôi vừa khen cô tốt bụng biết nghe lời.”
Dựa vào đâu ư?
Đương nhiên là vì cô có tiền rồi.
Đương nhiên Lộc Nhiêu sẽ không để Kiều Thuật Tâm và bọn họ biết mình có tiền.
Lộc Nhiêu cười khẩy: “Cô đừng khen tôi nữa, tôi không tốt như cô nói đâu. Tôi vừa rồi chỉ nói bừa thôi, tại sao họ lại nghe lời như vậy tôi cũng không biết, hay là cô tự đi mà hỏi họ?”
Mặt Kiều Thuật Tâm cứng đờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)