“Có lớn bằng nhà chúng ta không ạ?”
“Đúng vậy, Nhiêu Nhiêu nhớ kỹ nhé, rễ cây rất rất lớn.”
Lộc Nhiêu điều chỉnh độ dài của kính viễn vọng, xác định vị trí của rễ cây lê.
Cây to, rễ sâu.
Rễ của cây, tự nhiên là ở dưới lòng đất.
Lộc Nhiêu ghi nhớ vị trí rồi nhảy xuống đất đi tìm theo hướng tường sân nối với rễ cây.
Chỉ là...
[Chủ nhân, phía trước hết đường rồi.]
Hệ thống đáng thương thở dài.
Lộc Nhiêu lại không nản lòng, phía trước không thông vậy thì tìm dưới lòng đất.
Trước năm tuổi, tháng nào cô cũng được ba dẫn đến đây chơi, trí nhớ lại tốt như vậy nên rất quen thuộc với từng nơi ở đây.
Trên nền có bao nhiêu viên gạch khắc hoa văn, hoa văn vẽ gì cô đều nhớ rất rõ.
Cuối cùng Lộc Nhiêu dừng lại trước một viên gạch điêu khắc hình con hổ.
Lòng bàn tay lật lại, trong một ý niệm, miếng Hổ phù đã cất vào không gian liền xuất hiện trong lòng bàn tay cô.
Con hổ trên Hổ phù đang nằm, còn con hổ trên viên gạch nền thì đang gù lưng trong tư thế tấn công, hai cái không giống nhau.
Nhưng...
[Mấy ký hiệu nhỏ được khắc ở góc lưng hổ giống hệt nhau.]
Hệ thống phấn khích nói.
Lộc Nhiêu gật đầu.
Chỉ là mấy ký hiệu nhỏ bằng móng tay ở góc là giống nhau, nếu không phải từ nhỏ Lộc Nhiêu đã được ba dẫn đến đây chơi trò nhận biết hình ảnh, thì cũng không thể nào phát hiện ra được.
Ba và ông nội thật là quá gian xảo.
Chẳng trách Cố Ngọc Thành tìm suốt mười năm mà không thấy.
Đây là manh mối dành riêng cho cô, bọn họ mà tìm được mới là có quỷ.
Từ nhỏ ông nội và ba cô đã thích chơi những trò này với cô, tuy cưng chiều cô nhưng chưa bao giờ nuông chiều quá mức.
Lần này, trước khi Lộc Phong Đường thiếp đi đã nói với cô bảo tàng ở dưới lòng đất.
“Vẫn quy tắc cũ, con phải tự mình tìm ra. Ba tin Nhiêu Nhiêu của chúng ta nhất định làm được.”
Lộc Nhiêu khe khẽ thở dài ngồi xổm xuống, dùng ngón tay lặng lẽ vuốt ve từng tấc của viên gạch hổ.
Cuối cùng cô sờ thấy một đường vân có cảm giác kỳ lạ.
“Cạch.” Theo một tiếng động nhỏ, dưới lòng đất truyền đến âm thanh của cơ quan đang chuyển động.
Hệ thống run lẩy bẩy.
[Mi đoán đúng rồi.]
Lộc Nhiêu thầm khẳng định.
Kho báu của Lộc gia nhà cô đâu có dễ lấy như vậy?
Theo như cốt truyện trong sách, sau này Kiều Thuật Tâm cũng nhờ cơ duyên xảo hợp mà có được kho báu của Lộc gia, lúc đó cũng đã để mấy người phải bỏ mạng thay cho cô ta.
Chỉ tiếc là trong sách viết rất chung chung, không hề ghi lại chi tiết địa điểm và quá trình cất giấu kho báu.
[Chủ nhân cô có sợ không? Tôi hơi sợ.]
Tiểu phế vật sắp khóc tới nơi rồi.
Trong lòng Lộc Nhiêu thầm an ủi nó.
[Tao sẽ không chạy lung tung trong địa đạo đâu, nhưng để tìm kho báu Lộc gia, tao chắc chắn sẽ tìm cơ quan trước. Ông nội và ba đều đã dạy rồi.]
Dù người lớn không dạy cô cũng sẽ tìm cơ quan trước có được không?
Gia huấn đầu tiên của Lộc gia là tuyệt đối không lấy thân mình thử hiểm.
Nghĩ vậy Lộc Nhiêu liền lật viên gạch hình hổ lên.
Vào thời khắc mấu chốt, tiểu phế vật không hề phát ra một tiếng động nào, quyết không gây trở ngại.
Lộc Nhiêu khen nó một câu rồi nhìn xuống dưới.
Bên dưới là một lối đi tối om sâu chừng mười mét, ngay cả một cái thang để trèo xuống cũng không có.
“Đây đúng là ông nội và ba làm riêng cho mình mà.”
Lộc Nhiêu lấy đèn pin ra đi đến miệng lối dưới viên gạch hổ, không chớp mắt mà nhảy thẳng xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

