Lộc Nhiêu vừa tán gẫu với hệ thống trong lòng vừa đi đến phòng ăn, Cố Ngọc Thành không biết từ đâu trở về, vội vàng đi lên lầu, ngay cả một người sờ sờ như cô đứng bên cạnh cũng không nhìn thấy.
Lộc Nhiêu nhìn lên tầng hai một cái, nhếch khóe miệng.
[Đây là đi tìm con gái ông ta đòi bốn cái rương bảo bối kia rồi.]
[Đúng vậy đúng vậy, chủ nhân cô ngàn vạn lần đừng sáp lại gần, ba con bọn họ cãi nhau, trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết.]
[Ừ.]
Lộc Nhiêu cũng đâu có ngốc.
Hơn nữa bây giờ cô cũng chẳng có thời gian.
Cô vui vẻ ăn một bữa tối ngon lành do vú Vương nấu.
Xách theo cháo trắng và trà sâm bà chuẩn bị rời khỏi nhà họ Lộc.
Hiện tại quản gia đã ra ngoài làm việc, những người khác cô không tin tưởng một ai cho nên Lộc Nhiêu không tìm người giúp đỡ.
Một mình cô rời khỏi công quán đi về phía công quán Triều Dương ở ngõ bên cạnh.
Người ngoài đều không biết, công quán Triều Dương nơi hoa lê nhà họ Lộc luôn vươn tới rụng đầy sân, thời Dân quốc cũng thuộc về nhà họ Lộc.
Từ nhỏ Lộc Nhiêu đã được ba bế đếm mật đạo trong tầng hầm của hai tòa công quán.
“Nó đi ra ngoài một mình à?”
Trong phòng khách tầng hai, Cố Ngọc Thành nghe thủ hạ báo Lộc Nhiêu đã ra ngoài liền bĩu môi khinh thường.
Cô ta là người đã trải qua kiếp trước, biết rõ mấy năm nay sẽ có rất nhiều thầy cô giáo, giáo sư bị đánh thành “Lão cửu thối” xui xẻo, dính líu đến họ chẳng có gì tốt đẹp.
Hiện tại cô ta là Đại tiểu thư Lộc gia, trước khi cô ta tìm được đường lui cho mình Lộc gia tuyệt đối không thể xảy ra chuyện!
“Còn không mau phái người bắt nó về, tại sao lại để nó tùy tiện rời đi? Liên lụy đến Lộc gia các người gánh nổi không?” Kiều Thuật Tâm nhíu mày nói với Cố Ngọc Thành.
Cố Ngọc Thành đang nén giận, lửa giận bỗng bùng lên tát một cái vào mặt Kiều Thuật Tâm: “Con ranh này, ai cho mày cái gan nói chuyện với ông đây như thế?”
Kiều Thuật Tâm không thể tin nổi ôm lấy mặt, trong đầu lập tức nhớ lại những hình ảnh bị Cố Ngọc Thành ngược đãi đánh đập ở kiếp trước, cả người run lẩy bẩy.
Cố Ngọc Thành thấy cô ta biết sợ mới hài lòng, túm lấy cổ tay cô ta hạ thấp giọng cảnh cáo: “Đừng có đi chọc vào Lộc Nhiêu, bất kể hai ngày nay nó nói gì làm gì mày cứ tránh xa nó ra cho tao!”
“Dựa, dựa vào cái gì?” Toàn thân Kiều Thuật Tâm run rẩy, giọng điệu đầy vẻ không cam lòng và căm hận.
Dựa vào đâu mà cô ta phải tránh mặt Lộc Nhiêu, chẳng qua chỉ là một đứa con hoang thôi, cô ta mới là con gái nhà họ Lộc!
“Dựa vào cái gì à?” Cố Ngọc Thành bực bội nói: “Chính là dựa vào việc nó là người thừa kế được ông cụ đích thân viết tên vào gia phả, đã tế cáo tổ tông, bất kể nó có phải huyết mạch Lộc gia hay không thì đều có thể thừa kế Lộc gia!”
Cố Ngọc Thành đắc ý vì mình đã nuôi Lộc Nhiêu thành phế vật, khiến con ngốc đó hoàn toàn quên mất rằng chỉ cần bản thân nó không đồng ý, thì căn bản chẳng ai phế bỏ được thân phận người thừa kế của nó.
Cho nên trước khi đuổi cổ Lộc Nhiêu ra khỏi Lộc gia hoàn toàn, tốt nhất là ít chọc vào nó thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
