Cô ta đã nghe nói trước giờ Lộc Nhiêu vẫn luôn như thế này, sao không ai nghi ngờ cô có xứng làm người thừa kế nhà họ Lộc hay không?
Lộc Nhiêu nhận được ánh mắt như dao cau của Kiều Thuật Tâm, lại nhìn sắc mặt lúc xanh lúc trắng của cô ta trong lòng chỉ thấy buồn cười.
Hóa ra là muốn học theo cô à? Đông Thi bắt chước, cũng không nghĩ xem bổn tiểu thư là do gia tộc có bề dày lịch sử nuôi dưỡng từng ngày mà thành, loại chó mèo nào chạy đến cũng muốn so sánh với cô sao!
Lộc Nhiêu đúng là hay khóc.
Nhưng người nhà họ Lộc ai mà chưa từng thấy cảnh cô vừa khóc vừa cắn cả con chó đi ngang qua một cái chứ.
Cho dù tất cả mọi người đều cho rằng Lộc Nhiêu bị nuôi cho phế rồi, nhưng họ vẫn phải thừa nhận trong xương tủy cô có cái sự tàn nhẫn do nhà họ Lộc nuôi dưỡng, không ai dám tùy tiện chọc vào.
Nếu không mấy năm nay tình hình ngày càng tệ, kiểu “Ngốc bạch ngọt” như Lộc Nhiêu đã sớm bị bắt nạt đến chết rồi hiểu không?
Kiều Thuật Tâm bị mắng đến đỏ mặt tía tai, Cố Ngọc Thành càng suýt chút nữa không kiềm chế được mà tát cho cô ta hai cái ngay tại chỗ.
Mà đám thân tộc nhìn thấy biểu hiện vừa rồi của Kiều Thuật Tâm trong lòng đã có đánh giá về cô ta, lại càng không để cô ta vào mắt.
Bốn rương bảo vật, một cọng lông vịt cũng sẽ không để lại cho cô ta.
Nhưng ngay khi Lộc Hùng định gọi người khiêng rương đi, một vị tộc lão bình thường không hợp với Lộc Hùng đột nhiên nhảy ra chỉ vào mũi Lộc Hùng mắng, bắt lão trả lại của hồi môn cho người thừa kế duy nhất là Kiều Thuật Tâm này.
Tình thế xoay chuyển bất ngờ.
Bản thân Kiều Thuật Tâm cũng ngớ người.
Cố Ngọc Thành cũng suýt chút nữa mừng đến phát khóc.
[Chủ nhân cô thấy rồi chứ, đây chính là con cưng của Thiên đạo, hào quang nữ chính của Kiều Thuật Tâm quá mạnh mẽ.]
Hệ thống lải nhải khe khẽ trong đầu Lộc Nhiêu.
Lộc Nhiêu rất tán đồng.
Nhưng như vậy cũng tốt, đồ không bị khiêng ra khỏi công quán Lộc gia mà giữ lại chỗ Kiều Thuật Tâm, ngược lại càng tiện cho cô đi lấy.
Nếu không, nửa đêm nửa hôm còn phải lẻn đến phía nam thành phố mò vào nhà Lộc Hùng thì phiền chết.
Bây giờ buổi tối trong thành phố không thái bình chút nào.
Thấy đại cục ở đây đã định Lộc Nhiêu xoay người bỏ đi.
Còn hơn một tiếng nữa là trời tối rồi.
Cô phải chuẩn bị một chút trước khi trời tối.
Tầng hầm đó có người của Cố Ngọc Thành canh gác, người của Lộc Hùng cũng luôn âm thầm quan sát.
Lộc Nhiêu không sợ Cố Ngọc Thành.
Nhưng hiện tại cô vẫn cần kiêng dè Lộc Hùng.
Ngoài ra công quán Lộc gia hiện giờ bị người ta theo dõi như cái sàng, không chỉ có người bên trong nhà họ Lộc mà còn có những kẻ âm thầm nhắm vào nhà họ Lộc chờ thanh trừng bọn họ, từ trong ra ngoài chẳng có mấy chỗ an toàn.
Chỉ có thể đợi trời tối rồi mới hành động.
Lộc Nhiêu đi dạo trong sân nhìn nơi mình lớn lên từ nhỏ này, trong đầu có ý thức hồi tưởng lại.
Bước chân khựng lại.
Cô nhớ tới một thoáng lúc nhỏ khi ba đưa cô đi chơi trốn tìm dưới tầng hầm.
“Nhiêu Nhiêu nhớ kỹ nhé, bất kể là gia đình thế nào, đào tầng hầm chắc chắn là để giấu đồ. Nhiêu Nhiêu tìm thử xem, tầng hầm này tổng cộng có mấy lối đi.”
Lộc Nhiêu lấy chiếc Hổ phù từ trong không gian ra, nắm trong lòng bàn tay cảm nhận độ lạnh lẽo của nó.
Mắt nhìn về phía cây lê già trơ trụi giữa sân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

